Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt

Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt
Vành Khuyên

Người đời quả không sai khi nói câu bất hủ đó. Tôi thì trước giờ cũng không đạo hạnh gì. Làm người ai chả nói dối. Không nói dối chuyện lớn được, nói dối chuyện nhỏ chứ làm gì không có. Cái xấu, cái không hay người ta còn dấu tịt đi chứ lại.

Tôi thật sự thấy có đạo cũng hay. Đạo Chúa thì đi xưng tội, ít nhiều gì cũng sống thật lòng với mình, nói cho Cha nghe hay tự nói cho lương tâm mình biết mình đã làm sai. Đi Chùa cũng vậy, cầm nhang xá và tự nói với mình đừng làm điều tầm bậy cũng là cách tự răn mình tương đối là có lòng thành.

Tôi không đạo, nói dối nhiều khi mắc cỡ với cha mẹ thấy mồ, mà nói thật có mà bị cấm cửa, bị từ, nhưng với tôi nói thật bị từ luôn vì cha mẹ tôi nói tôi không biết ăn nhời. Thiệt tình là nhiều lúc tôi cũng không biết sống làm sao cho phải để còn cha, còn mẹ. Ngẫm từ lúc biết sống tới giờ, tôi không nói láo quá nhiều điều mới làm mất lòng cả là bao nhiêu người để đến bây giờ rất cô quạnh tôi vẫn phải chấp nhận vì đó là do tôi chọn, đã chọn thì phải chịu, không có can đảm thì đừng chọn và cứ nói dối đi, tự nhiên sao tôi thấy không dám làm điều đó.

Với tôi, có làm điều gì sai với chồng, con, họ hàng, tôi viết ra hết để trên mạng, xem như tự răn mình, dù có muộn màng, tôi cũng thấy thanh thản phần nào và không dám lập lại lỗi lầm cũ, cách của cá nhân không đạo như tôi nó vậy.

Hôm nay, khi vào lại sở, chỗ tôi ngồi có 4 người. Hôm qua tôi nghĩ làm vì con bịnh, hôm nay vào thì thấy bàn cái cô kế bên dọn sạch sẽ. Hãi quá, tôi sợ cô bị đuổi thì lấy gì sống. Tôi đi kiếm cô cùng khắp văn phòng, vô tình tôi thấy cô ở một chỗ khác. Tôi hỏi tại sao, cô nói cô có vấn đề với người kế bên. Tôi hỏi kỹ hơn, cổ không nói tiếp. Kỳ nhen, hồi tôi có vấn đề trong sở, dù không biết họ rõ, nhưng họ hỏi tôi đang gặp chuyện không may gì, tôi nói à. Tôi nói với ý nghĩ họ sẽ tránh được cho họ, không bị như tôi đang bị. Vậy mà khi tôi hỏi chuyện họ, họ làm như tôi là người dưng, ờ mà người dưng thiệt.

Thì bạn thấy đó, có phải thật thà thẳng thắn thường thua thiệt không? . Người ta biết bạn từ trong ruột ra, bạn chỉ biết người ta qua cái vỏ. Nhìn cái vỏ mỗi ngày, bố tôi cũng không dám phán xét người ta ra sao và phải làm gì để hiểu người ta đâu bạn.

Khổ ghê chứ lại. Thật thà thẳng thắn thường thua thiệt bạn ạ.

Không có nhận xét nào: