Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.
Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.
Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010
Leave Yesterday Behind
Leave Yesterday Behind
When the morning sunrise
Becomes a magic show
Before your very eyes
And all the sounds of life
Begin to harmonize
You hear a song of hope
Surround your senses
And feel the promise of a brand new kind of world
Lose your defenses
Unlock your mind
Unwind and follow me
Come let me help you see
How to find the way to leave yesterday behind
We should be together
When we're this close we're bound to work it out somehow
We found a dream to share
Don't lose it now
Just let my song of love
Surround your senses
And feel the promise of a brand new kind of world
Lose your defenses
Unlock your mind
You know I love you
(Love you)
Come let me show you
(show you)
How to find the way to leave yesterday behind
When the morning sunrise
Becomes a magic show
Before your very eyes
And all the sounds of life
Begin to harmonize
You hear a song of hope
Surround your senses
And feel the promise of a brand new kind of world
Lose your defenses
Unlock your mind
Unwind and follow me
Come let me help you see
How to find the way to leave yesterday behind
We should be together
When we're this close we're bound to work it out somehow
We found a dream to share
Don't lose it now
Just let my song of love
Surround your senses
And feel the promise of a brand new kind of world
Lose your defenses
Unlock your mind
You know I love you
(Love you)
Come let me show you
(show you)
How to find the way to leave yesterday behind
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
Joke
Joke
Vành Khuyên
You turned my love into a joke
So painful no tear could fall
I remembered all you said a lot
Pretty tangible heartache couldn't hold.
I asked myself why?
The thing we had was so love alike
I wanted to treasure it
My life seemed so fine
You can joke about anything
My accent, my English, my wandering
But one thing I don't want you to joke
The love for me you pretended
Not worth to go through
My sorrows and all blues
Your pretense created
As hell I've been thru
No joke or else I've been moved.
Vành Khuyên
You turned my love into a joke
So painful no tear could fall
I remembered all you said a lot
Pretty tangible heartache couldn't hold.
I asked myself why?
The thing we had was so love alike
I wanted to treasure it
My life seemed so fine
You can joke about anything
My accent, my English, my wandering
But one thing I don't want you to joke
The love for me you pretended
Not worth to go through
My sorrows and all blues
Your pretense created
As hell I've been thru
No joke or else I've been moved.
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010
Nỗi Đau Bao Giờ Nguôi
Nỗi Đau Bao Giờ Nguôi
Vành Khuyên
***
Người phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi. Sáng sớm, quá lạnh, sương còn thấp, tôi đoán chị đã ở đây cũng khá lâu rồi. Mỗi sáng thứ hai, tôi ra nhặt báo chủ nhật vào cho sở, cũng tiện nhìn luôn có gì lạ xung quanh.
Tôi hỏi chị " chị đến apply benefit cho gia đình à ? ". 8h mới bắt đầu chị ạ . Đến quá sớm chị chờ một tiếng nữa được không ." . Người phụ nữ nhìn xa xăm, tôi thấy chị không trả lời, tính đi vào thì lại nghe tiếng chị " có ai chờ tôi nữa đâu chứ, không ngồi đây biết đi đâu. Bọn đàn ông chó đẻ ". Lâu rồi tôi mới nghe hai chữ chó đẻ. Thật sự ai nói hai chữ này là chửi cha mẹ người nghe tôi phản bác liền. Đúng ra là mắng cái hành động của người trước mặt hèn hạ và tồi tệ mà hai chữ chó đẻ nghe như thái độ khinh bỉ, miệt thị của người mắng thế thôi. Tôi chẳng ngạc nhiên, đến đường cùng, ai cũng vậy, còn chửi được là phúc, chửi không được nữa đi chết mới đáng sợ. Tôi bỗng nhận ra người phụ nữ này còn mạnh và có sức sống. Chị ngồi không thần sắc chắc vì đã nhịn tối qua chứ chả phải con người không nhà cửa. Tôi bảo chị, " chị có thể viết vào đây tên tuổi, em tìm hồ sơ chị và lát nữa nếu có chỗ họ cho chị vô phỏng vấn em hay ai khác gặp chị sẽ biết hồ sơ chị trước khi gặp ". Người phụ nữ bình thản viết số an sinh xã hội cho tôi. Tôi kết thúc với chị " chị cứ ngồi ngoài này tới 8h nhé, kiếm chỗ có hiên tránh sương cho đỡ bịnh chị ạ ". Chị thở dài " nhân viên xã hội có khác ". Tôi không vừa " ai cũng có thể nói với chị câu đó, không cứ gì em, chị tin đi, còn niềm tin cho chính mình là còn tin được mọi người chị ạ " .
Miệng chị nở nụ cười nhạt. Nụ cười đó quen quen. Không phải chị quen tôi, tôi hiểu là mình cũng đã từng cười nhạt kiểu đó.
***
Tới giờ nhận hồ sơ phỏng vấn mới, tôi liên hệ với người thư ký nhận hồ sơ mới xem có bỏ tên chị vào hôm nay được không. Chị bảo tùy tôi nếu tôi nhận làm vì tên tôi chưa tới phiên nhận hồ sơ mới trong tuần vì người khách này ghi trong đơn bằng tiếng Việt. Có việc thì không làm trước cũng làm sau. Tôi nhờ người thư ký làm thủ tục cho tôi gặp người phụ nữ đó. Chị tên là Nhẫn, Phùng Thị Nhẫn.
Cỡ 8h30 tôi ra kêu tên chị vô. Kêu hai lần chẳng thấy chị đâu tôi tính đi vào, ai dè chị từ phòng vệ sinh công cộng đi ra. Tôi dẫn chị vào cái bàn nhỏ xíu của tôi trong góc văn phòng. Chị lẩm bẩm vừa đủ tôi nghe thấy " ít nhất đàn bà không chó đẻ ". Tôi vừa bực, vừa tính bật cười. Thật sự tôi nghĩ lâu rồi tôi không nghe và hiểu hai chữ chó đẻ nghĩa gì không có nghĩa là tôi thích nghe người khác nói đi nói lại nhiều lần. Nghe hai chữ đó lúc chỉ có mình với người nói cũng bực cái lỗ tai chứ bộ. Tôi đùa với chị, cũng là giảm bớt không khí căng thẳng " mình bỏ hai chữ đó qua một bên đi nha chị , chị chỉ tới đúng lúc nên có thể chị nghĩ chị may thôi, có khách họ đã đợi cả tuần, " .
Chị tiếp lời tôi :"Cô biết không, con mẹ hàng xóm nhà tui nó đòi dẫn tui đi nếu được phiếu thực phẩm tui đưa nó 100 đồng, tui không tin trên đất Mỹ còn cái chuyện đó nên tự ngồi đợi. Nó bảo tui tui đợi tới sang năm cũng không được xét nếu không phải nó dẫn. Nội tui đợi cả đêm được vô hôm nay gặp cô cũng mãn nguyện về chửi cho con mẹ hàng xóm một mẻ " . Tôi không dám dính vô chuyện người ta, nhất là ba cái chuyện tranh chấp, tôi trả lời với chị " Em chả phải quan chức gì chị ạ, em là đầy tớ thay chính phủ thì có, em lấy của chị dù chỉ một đồng, ngày mai em mất job con em chết đói liền, chị yên tâm, em theo luật mà làm, chị không được em bảo không được chị có chửi em em cũng chỉ có thể nhìn chị mà phải làm thế thôi ".
"Mình bắt đầu được chưa chị ?" tôi tiếp lời . Chị bảo Ok.
***
Cuối cùng chị không được thật, theo luật nhận phiếu thực phẩm người lớn trên 19 dưới 60 phải qua Mỹ đủ năm năm mới được, chị mới qua có 4 năm và ba tháng thôi. Tôi hẹn chị 9 tháng nữa nếu còn cần nên tới. Chị tâm sự cũng mong có việc làm chứ không đâu mà chờ đợi tới cửa gặp tôi. Tôi mừng cho tinh thần sống của chị. Khi ra về chị nói to và rất rõ " cám ơn cô Trâm nhe ". Tôi tự nhiên " dạ em chưa giúp gì được chị, em xin lỗi " . Tôi cũng thấy nhẹ lòng thay vì nghe hai chữ chó đẻ lần nữa chắc tôi chịu hết nổi ngày làm việc hôm nay quá.
Chiều ra khỏi sở, tôi vừa bước ra xe thì nghe có tiếng gọi " cô Trâm, cô Trâm ". Tôi nhìn đàng sau thì chị Nhẫn bước tới. Chị hỏi tôi " cô viết báo phải không ?". Tôi mở tròn mắt " chị cho em hỏi sao chị hỏi vậy ". Chị phân bua " tên cô trên báo rành rành đó mà, cô con sĩ quan, tui cũng con sĩ quan, có điều thập niên 90 tui có gia đình nên phải đợi thêm 10 năm thôi ". Nếu cô muốn viết, tôi kể cô nghe chuyện đàn ông chó đẻ cô viết đăng báo dùm ". Tôi bật cười " thưa chị nếu em có viết là viết cho hoàn cảnh và số phận của người phụ nữ cần được thông cảm chứ viết về đàn ông theo kiểu chị nói em nghĩ ai cũng viết được nói chi với em hả chị ". Tôi thì trả lời thật tình mà làm chị phải bật cười " cô khéo từ chối ghê, thôi được, cô viết hay không thì tùy, tôi muốn kể cho cô nghe, tôi không bạn bè, nhà cửa, con cái, ..." Tôi không đợi chị nói hết câu thì kết thúc với chị " chị ạ, ngoài sở em không thể có tiếp xúc riêng với bất cứ khách hàng nào, họ nghĩ em tính toán gì với chị thì tội cho em lắm, chị thông cảm cho em nghe ".
Chị cười với tôi rồi bỏ đi. Tôi tin người phụ nữ này không bỏ cuộc.
***
Chị không bỏ cuộc thật. Một ngày, người Boss đương nhiệm lại bàn tôi đưa tôi một bức thư rồi ra lịnh " Tôi không hiểu nội dung bức thư này, vì đội soát thư tưởng thư nặc danh tố cáo gì đó nên đưa cho tôi. Cô coi xong giải thích cho tôi nhé nếu cô cần sự giúp đỡ của tôi, còn không cô hãy tự giải quyết cho người khách này nhé. Nói chung thì thư tố cáo nặc danh cũng chỉ có thể đưa qua văn phòng kiểm chứng thôi." Tôi cầm bức thư dạ, dạ với người boss, mau mắn " Bà cho 15 phút, bà có thể ngồi đây tôi giải thích liền " .
" Cô Trâm,
Giữ lời hứa với cô, tôi kể cô nghe về chuyện đàn ông chó đẻ, đó là từ cuộc đời tôi chứng kiến, cô nghe xong, có viết hay không không quan trọng nhưng với tôi chia xẻ được với một người và có sự chứng kiến của một người khác về những chuyện xảy ra trong đời tôi là tôi mãn nguyện rồi ".
Đọc tới đây tôi giải thích với người Boss " thưa bà, đây là thư từ một người khách không được phiếu thực phẩm gửi cho tôi chia xẻ về cuộc đời bà ta. Bà có thể xem như chia xẻ cá nhân tôi chịu trách nhiệm giải quyết cho ạ ." Người Boss tôi gật đầu đi ra. Tôi tiếp tục đọc lá thư.
" Đầu thập niên 90, người ta rụt rịch đi HO, gia đình tôi trong số đó. Tôi lúc ấy đã 26, làm công nhân may trong một xưởng may tư nhân. Năm đó tôi đã thân và yêu một người quá đổi, dù rất muốn ra nước ngoài lập nghiệp nhưng tôi sợ mất anh ta. Và ngày gia đình tôi ra máy bay, tôi trốn về quê với anh ta cô ạ. Cuộc đời tôi bấp bênh từ đó. Không cưới hỏi, tôi dọn về ở chung với anh ta luôn, thời gian đầu anh ta rất tốt với tôi vì nghĩ tôi sẽ cầu cạnh gia đình cho anh ta một cuộc sống sung sướng. Nhưng tôi không hèn như vậy, có tay chân thì tự làm lấy mà ăn. Anh ta nói bóng nói gió, nói đi nói lại, tôi vẫn trơ ra, cuộc đời thiếu hụt tôi cam chịu, có gửi thư cho cha mẹ cũng chỉ là hỏi thăm chứ không tiền bạc gì. Cuộc sống có chồng cũng như không như vậy 10 năm. Tôi không sanh được con, hắn đâm bực, đâm chán, cuộc đời nghèo khổ nhờ đó mà đỡ bức bách đối với đời sống chỉ có hai vợ chồng. Nhưng lại ra một nổi khổ khác. Ngày tôi được kêu phỏng vấn đi đoàn tụ với cha mẹ, hắn mang về trước mặt tôi thằng bé và một người phụ nữ bảo đó là con hắn và bồ hắn. Tôi vô cảm cô biết không, biết nói gì đây. Tới nước này chỉ còn biết ngậm miệng. Tôi khuyên hắn nên đi rồi sau này ly dị với tôi và bảo lãnh vợ bé của hắn.
Hắn chỉ chờ có như thế. Nửa phần chó đẻ đời tôi xong rồi đó.
***
Đời người phụ nữ nào cũng cay đắng. Ủa, tôi nhận ra sao tôi toàn nghe chuyện buồn không dù cuộc đời tôi đã buồn lắm rồi. Tôi không biết có nên đọc tiếp lá thư của chị không. Ngày mới bắt đầu, tôi thấy muốn tiếp tục một ngày vui vẻ đã khó khi đọc chỉ mới nửa đoạn đời của chị.
" Qua đây độ một năm thì chúng tôi chia tay. Hắn về làm hôn thú với vợ con hắn. Tôi sống vất vưởng nay đây mai đó chỉ liên lạc với gia đình lúc có việc, lúc không thì trốn đâu biệt tăm cho rồi. Tôi không biết có lúc nào hắn nghĩ tới tôi và có ý định tìm tôi coi tôi còn sống hay chết hay không. Nghĩ tới đó sao tôi đau khổ vô cùng. Đã đau khổ 10 năm, tôi thấy đau khổ thêm nữa là ngu, tôi tập quên và mở lòng đón những niềm vui mới.
Tôi tìm một chỗ ở riêng, ở mướn, xung quanh là người bản xứ, chả ai biết minh, mình chẳng biết ai. Tôi cũng không để ý ai làm chi, ở được 6 tháng an lành, bên cạnh nhà một người hàng xóm người Mỹ cứ hay gõ cửa nhà tôi mượn đồ. Mới đầu tôi cũng tin hắn mượn đồ thiệt, nụ cười của hắn cũng thân thiện và đáng mến. Tiếng Anh hắn nói tôi không hiểu nhiều lắm nhưng ánh mắt của hắn khiến tôi đủ hiểu hắn thích tôi. Buồn đời, buồn gia đạo, tính tình tôi lại không eo hẹp, tôi giúp đỡ người hàng xóm vô tư rồi sự thể khác đi theo chiều hướng hai người khác phái cô độc phải đi tới. Tới lúc này tôi không tin trong đời không có sự giả dối, cái gì ban đầu và bề ngoài nhìn thành thật đến đâu cũng chứa đựng chút ít sự tính toán và giả dối trong đó. Có điều con người tự làm ngơ để mình giả dối chính mình và giả dối với người khác để đạt được điều gì đó trong thâm tâm của họ. Tôi trở nên thân thiện và nghĩ có thể đi tới làm bạn rất thân với người hàng xóm này. Ông ta có lừa tôi không tôi không biết nhưng một ngày tôi nhận ra ngoài tôi ra ông còn vài ba chỗ khác lo lắng và quan tâm. Tôi nói thẳng tôi không thích nhập nhằng và không thích bị thị phi. Hắn hét vào mặt tôi rằng bộ tôi tưởng hắn chịu chung đụng với tôi là hắn cuối cùng sẽ yêu thương tôi và lấy tôi chắc. Tôi ngớ người. Tôi đâu phải gái gọi mà làm đó với hắn không có cảm giác hả cô. Sau lời nói đó của hắn, cảm giác tôi đi đâu mất hết. Sống với người chồng không yêu thương mình 10 năm sức chịu đựng của tôi cũng đáng phục rồi. Giờ mở được lòng lại gặp cảnh tượng này đúng là đời tôi chó đẻ không cô. Nhớ lại bao lời yêu thương lúc trước của hắn, sự chăm sóc hắn dành cho tôi khiến tôi cảm động mà tôi thấy muốn nôn oẹ. Tôi bỏ chốn đó đi lang thang tìm chỗ khác. Cho tới cái ngày tôi ngồi đợi trước cửa văn phòng tôi gặp cô đó.
Cô Trâm, đọc báo thấy đời cô cũng khổ, muốn chia xẻ với cô thôi chứ ý thật tình của tôi chẳng cần báo đăng làm gì . Rồi mai này dù tôi có hạnh phúc hay không, tôi cũng cảm ơn một ngày tôi còn thở, còn sống và còn biết dù ai có không phải với mình, tôi vẫn tự hào tôi sống làm một con người còn có lương tri và đạo đức, cho dù tôi nghèo, tôi xấu xí hay vô gia cư.
Chào cô nhé , chúc cô và hai con mọi điều an lành."
***
Đời còn gì để mà bàn tiếp hay không. Một phần vui, mười phần khổ. Người đạo hạnh khổ theo kiểu đạo hạnh, tôi ngang tàng, khổ theo kiểu ngang tàng. Lắm lúc nổi buồn trong lòng tôi phát ra thành tiếng cười chua chát mà không phải là nước mắt tôi mới thấu tận tâm lòng rằng cái khổ thiệt khổ có nhiều cách thể hiện chứ không cứ một cách.
Đính kèm với bức thư có một phong bì ghi địa chỉ của chị, tôi lấy tờ giấy trắng ra viết lại cho chị vài dòng
Chị Nhẫn mến,
Đọc qua thư chị em hoàn toàn có thể tin chị có thể vượt qua được tất cả, những thử thách đã qua đã nói lên điều đó. Hệ thống trợ cấp là nơi hổ trợ cho những thành viên trong xã hội trong tình thế không thuận tiện trong một lúc nào đó họ gặp trong đời sống riêng.
Những gì đã qua hãy để cho nó qua nha chị và nếu những gì sắp tới cũng có chút tương tự với những gì đã qua thì mình hãy có lòng tin mình có đủ khôn ngoan hơn để đối phó với nó với lòng nhạy cảm và lòng nhân đạo của con người đã giúp mình tồn tại và ngẩng cao đầu như hiện tại.
Em cám ơn chị vô cùng đã chia xẻ với em.
Em chân thành chúc chị mọi điều may mắn và an lành trong đời sống.
Tôi gấp lá thư lại, bỏ vào phong bì, dán tem. Ngày làm việc của tôi đã và đang tiếp tục từ những gì tôi hiểu và tin tưởng . Cũng chính điều đó dẫn tôi đi suốt mười bảy năm nay và có thể sẽ còn lâu hơn nữa cho tới ngày tôi về hưu bạn ạ.
Vành Khuyên
Vành Khuyên
***
Người phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi. Sáng sớm, quá lạnh, sương còn thấp, tôi đoán chị đã ở đây cũng khá lâu rồi. Mỗi sáng thứ hai, tôi ra nhặt báo chủ nhật vào cho sở, cũng tiện nhìn luôn có gì lạ xung quanh.
Tôi hỏi chị " chị đến apply benefit cho gia đình à ? ". 8h mới bắt đầu chị ạ . Đến quá sớm chị chờ một tiếng nữa được không ." . Người phụ nữ nhìn xa xăm, tôi thấy chị không trả lời, tính đi vào thì lại nghe tiếng chị " có ai chờ tôi nữa đâu chứ, không ngồi đây biết đi đâu. Bọn đàn ông chó đẻ ". Lâu rồi tôi mới nghe hai chữ chó đẻ. Thật sự ai nói hai chữ này là chửi cha mẹ người nghe tôi phản bác liền. Đúng ra là mắng cái hành động của người trước mặt hèn hạ và tồi tệ mà hai chữ chó đẻ nghe như thái độ khinh bỉ, miệt thị của người mắng thế thôi. Tôi chẳng ngạc nhiên, đến đường cùng, ai cũng vậy, còn chửi được là phúc, chửi không được nữa đi chết mới đáng sợ. Tôi bỗng nhận ra người phụ nữ này còn mạnh và có sức sống. Chị ngồi không thần sắc chắc vì đã nhịn tối qua chứ chả phải con người không nhà cửa. Tôi bảo chị, " chị có thể viết vào đây tên tuổi, em tìm hồ sơ chị và lát nữa nếu có chỗ họ cho chị vô phỏng vấn em hay ai khác gặp chị sẽ biết hồ sơ chị trước khi gặp ". Người phụ nữ bình thản viết số an sinh xã hội cho tôi. Tôi kết thúc với chị " chị cứ ngồi ngoài này tới 8h nhé, kiếm chỗ có hiên tránh sương cho đỡ bịnh chị ạ ". Chị thở dài " nhân viên xã hội có khác ". Tôi không vừa " ai cũng có thể nói với chị câu đó, không cứ gì em, chị tin đi, còn niềm tin cho chính mình là còn tin được mọi người chị ạ " .
Miệng chị nở nụ cười nhạt. Nụ cười đó quen quen. Không phải chị quen tôi, tôi hiểu là mình cũng đã từng cười nhạt kiểu đó.
***
Tới giờ nhận hồ sơ phỏng vấn mới, tôi liên hệ với người thư ký nhận hồ sơ mới xem có bỏ tên chị vào hôm nay được không. Chị bảo tùy tôi nếu tôi nhận làm vì tên tôi chưa tới phiên nhận hồ sơ mới trong tuần vì người khách này ghi trong đơn bằng tiếng Việt. Có việc thì không làm trước cũng làm sau. Tôi nhờ người thư ký làm thủ tục cho tôi gặp người phụ nữ đó. Chị tên là Nhẫn, Phùng Thị Nhẫn.
Cỡ 8h30 tôi ra kêu tên chị vô. Kêu hai lần chẳng thấy chị đâu tôi tính đi vào, ai dè chị từ phòng vệ sinh công cộng đi ra. Tôi dẫn chị vào cái bàn nhỏ xíu của tôi trong góc văn phòng. Chị lẩm bẩm vừa đủ tôi nghe thấy " ít nhất đàn bà không chó đẻ ". Tôi vừa bực, vừa tính bật cười. Thật sự tôi nghĩ lâu rồi tôi không nghe và hiểu hai chữ chó đẻ nghĩa gì không có nghĩa là tôi thích nghe người khác nói đi nói lại nhiều lần. Nghe hai chữ đó lúc chỉ có mình với người nói cũng bực cái lỗ tai chứ bộ. Tôi đùa với chị, cũng là giảm bớt không khí căng thẳng " mình bỏ hai chữ đó qua một bên đi nha chị , chị chỉ tới đúng lúc nên có thể chị nghĩ chị may thôi, có khách họ đã đợi cả tuần, " .
Chị tiếp lời tôi :"Cô biết không, con mẹ hàng xóm nhà tui nó đòi dẫn tui đi nếu được phiếu thực phẩm tui đưa nó 100 đồng, tui không tin trên đất Mỹ còn cái chuyện đó nên tự ngồi đợi. Nó bảo tui tui đợi tới sang năm cũng không được xét nếu không phải nó dẫn. Nội tui đợi cả đêm được vô hôm nay gặp cô cũng mãn nguyện về chửi cho con mẹ hàng xóm một mẻ " . Tôi không dám dính vô chuyện người ta, nhất là ba cái chuyện tranh chấp, tôi trả lời với chị " Em chả phải quan chức gì chị ạ, em là đầy tớ thay chính phủ thì có, em lấy của chị dù chỉ một đồng, ngày mai em mất job con em chết đói liền, chị yên tâm, em theo luật mà làm, chị không được em bảo không được chị có chửi em em cũng chỉ có thể nhìn chị mà phải làm thế thôi ".
"Mình bắt đầu được chưa chị ?" tôi tiếp lời . Chị bảo Ok.
***
Cuối cùng chị không được thật, theo luật nhận phiếu thực phẩm người lớn trên 19 dưới 60 phải qua Mỹ đủ năm năm mới được, chị mới qua có 4 năm và ba tháng thôi. Tôi hẹn chị 9 tháng nữa nếu còn cần nên tới. Chị tâm sự cũng mong có việc làm chứ không đâu mà chờ đợi tới cửa gặp tôi. Tôi mừng cho tinh thần sống của chị. Khi ra về chị nói to và rất rõ " cám ơn cô Trâm nhe ". Tôi tự nhiên " dạ em chưa giúp gì được chị, em xin lỗi " . Tôi cũng thấy nhẹ lòng thay vì nghe hai chữ chó đẻ lần nữa chắc tôi chịu hết nổi ngày làm việc hôm nay quá.
Chiều ra khỏi sở, tôi vừa bước ra xe thì nghe có tiếng gọi " cô Trâm, cô Trâm ". Tôi nhìn đàng sau thì chị Nhẫn bước tới. Chị hỏi tôi " cô viết báo phải không ?". Tôi mở tròn mắt " chị cho em hỏi sao chị hỏi vậy ". Chị phân bua " tên cô trên báo rành rành đó mà, cô con sĩ quan, tui cũng con sĩ quan, có điều thập niên 90 tui có gia đình nên phải đợi thêm 10 năm thôi ". Nếu cô muốn viết, tôi kể cô nghe chuyện đàn ông chó đẻ cô viết đăng báo dùm ". Tôi bật cười " thưa chị nếu em có viết là viết cho hoàn cảnh và số phận của người phụ nữ cần được thông cảm chứ viết về đàn ông theo kiểu chị nói em nghĩ ai cũng viết được nói chi với em hả chị ". Tôi thì trả lời thật tình mà làm chị phải bật cười " cô khéo từ chối ghê, thôi được, cô viết hay không thì tùy, tôi muốn kể cho cô nghe, tôi không bạn bè, nhà cửa, con cái, ..." Tôi không đợi chị nói hết câu thì kết thúc với chị " chị ạ, ngoài sở em không thể có tiếp xúc riêng với bất cứ khách hàng nào, họ nghĩ em tính toán gì với chị thì tội cho em lắm, chị thông cảm cho em nghe ".
Chị cười với tôi rồi bỏ đi. Tôi tin người phụ nữ này không bỏ cuộc.
***
Chị không bỏ cuộc thật. Một ngày, người Boss đương nhiệm lại bàn tôi đưa tôi một bức thư rồi ra lịnh " Tôi không hiểu nội dung bức thư này, vì đội soát thư tưởng thư nặc danh tố cáo gì đó nên đưa cho tôi. Cô coi xong giải thích cho tôi nhé nếu cô cần sự giúp đỡ của tôi, còn không cô hãy tự giải quyết cho người khách này nhé. Nói chung thì thư tố cáo nặc danh cũng chỉ có thể đưa qua văn phòng kiểm chứng thôi." Tôi cầm bức thư dạ, dạ với người boss, mau mắn " Bà cho 15 phút, bà có thể ngồi đây tôi giải thích liền " .
" Cô Trâm,
Giữ lời hứa với cô, tôi kể cô nghe về chuyện đàn ông chó đẻ, đó là từ cuộc đời tôi chứng kiến, cô nghe xong, có viết hay không không quan trọng nhưng với tôi chia xẻ được với một người và có sự chứng kiến của một người khác về những chuyện xảy ra trong đời tôi là tôi mãn nguyện rồi ".
Đọc tới đây tôi giải thích với người Boss " thưa bà, đây là thư từ một người khách không được phiếu thực phẩm gửi cho tôi chia xẻ về cuộc đời bà ta. Bà có thể xem như chia xẻ cá nhân tôi chịu trách nhiệm giải quyết cho ạ ." Người Boss tôi gật đầu đi ra. Tôi tiếp tục đọc lá thư.
" Đầu thập niên 90, người ta rụt rịch đi HO, gia đình tôi trong số đó. Tôi lúc ấy đã 26, làm công nhân may trong một xưởng may tư nhân. Năm đó tôi đã thân và yêu một người quá đổi, dù rất muốn ra nước ngoài lập nghiệp nhưng tôi sợ mất anh ta. Và ngày gia đình tôi ra máy bay, tôi trốn về quê với anh ta cô ạ. Cuộc đời tôi bấp bênh từ đó. Không cưới hỏi, tôi dọn về ở chung với anh ta luôn, thời gian đầu anh ta rất tốt với tôi vì nghĩ tôi sẽ cầu cạnh gia đình cho anh ta một cuộc sống sung sướng. Nhưng tôi không hèn như vậy, có tay chân thì tự làm lấy mà ăn. Anh ta nói bóng nói gió, nói đi nói lại, tôi vẫn trơ ra, cuộc đời thiếu hụt tôi cam chịu, có gửi thư cho cha mẹ cũng chỉ là hỏi thăm chứ không tiền bạc gì. Cuộc sống có chồng cũng như không như vậy 10 năm. Tôi không sanh được con, hắn đâm bực, đâm chán, cuộc đời nghèo khổ nhờ đó mà đỡ bức bách đối với đời sống chỉ có hai vợ chồng. Nhưng lại ra một nổi khổ khác. Ngày tôi được kêu phỏng vấn đi đoàn tụ với cha mẹ, hắn mang về trước mặt tôi thằng bé và một người phụ nữ bảo đó là con hắn và bồ hắn. Tôi vô cảm cô biết không, biết nói gì đây. Tới nước này chỉ còn biết ngậm miệng. Tôi khuyên hắn nên đi rồi sau này ly dị với tôi và bảo lãnh vợ bé của hắn.
Hắn chỉ chờ có như thế. Nửa phần chó đẻ đời tôi xong rồi đó.
***
Đời người phụ nữ nào cũng cay đắng. Ủa, tôi nhận ra sao tôi toàn nghe chuyện buồn không dù cuộc đời tôi đã buồn lắm rồi. Tôi không biết có nên đọc tiếp lá thư của chị không. Ngày mới bắt đầu, tôi thấy muốn tiếp tục một ngày vui vẻ đã khó khi đọc chỉ mới nửa đoạn đời của chị.
" Qua đây độ một năm thì chúng tôi chia tay. Hắn về làm hôn thú với vợ con hắn. Tôi sống vất vưởng nay đây mai đó chỉ liên lạc với gia đình lúc có việc, lúc không thì trốn đâu biệt tăm cho rồi. Tôi không biết có lúc nào hắn nghĩ tới tôi và có ý định tìm tôi coi tôi còn sống hay chết hay không. Nghĩ tới đó sao tôi đau khổ vô cùng. Đã đau khổ 10 năm, tôi thấy đau khổ thêm nữa là ngu, tôi tập quên và mở lòng đón những niềm vui mới.
Tôi tìm một chỗ ở riêng, ở mướn, xung quanh là người bản xứ, chả ai biết minh, mình chẳng biết ai. Tôi cũng không để ý ai làm chi, ở được 6 tháng an lành, bên cạnh nhà một người hàng xóm người Mỹ cứ hay gõ cửa nhà tôi mượn đồ. Mới đầu tôi cũng tin hắn mượn đồ thiệt, nụ cười của hắn cũng thân thiện và đáng mến. Tiếng Anh hắn nói tôi không hiểu nhiều lắm nhưng ánh mắt của hắn khiến tôi đủ hiểu hắn thích tôi. Buồn đời, buồn gia đạo, tính tình tôi lại không eo hẹp, tôi giúp đỡ người hàng xóm vô tư rồi sự thể khác đi theo chiều hướng hai người khác phái cô độc phải đi tới. Tới lúc này tôi không tin trong đời không có sự giả dối, cái gì ban đầu và bề ngoài nhìn thành thật đến đâu cũng chứa đựng chút ít sự tính toán và giả dối trong đó. Có điều con người tự làm ngơ để mình giả dối chính mình và giả dối với người khác để đạt được điều gì đó trong thâm tâm của họ. Tôi trở nên thân thiện và nghĩ có thể đi tới làm bạn rất thân với người hàng xóm này. Ông ta có lừa tôi không tôi không biết nhưng một ngày tôi nhận ra ngoài tôi ra ông còn vài ba chỗ khác lo lắng và quan tâm. Tôi nói thẳng tôi không thích nhập nhằng và không thích bị thị phi. Hắn hét vào mặt tôi rằng bộ tôi tưởng hắn chịu chung đụng với tôi là hắn cuối cùng sẽ yêu thương tôi và lấy tôi chắc. Tôi ngớ người. Tôi đâu phải gái gọi mà làm đó với hắn không có cảm giác hả cô. Sau lời nói đó của hắn, cảm giác tôi đi đâu mất hết. Sống với người chồng không yêu thương mình 10 năm sức chịu đựng của tôi cũng đáng phục rồi. Giờ mở được lòng lại gặp cảnh tượng này đúng là đời tôi chó đẻ không cô. Nhớ lại bao lời yêu thương lúc trước của hắn, sự chăm sóc hắn dành cho tôi khiến tôi cảm động mà tôi thấy muốn nôn oẹ. Tôi bỏ chốn đó đi lang thang tìm chỗ khác. Cho tới cái ngày tôi ngồi đợi trước cửa văn phòng tôi gặp cô đó.
Cô Trâm, đọc báo thấy đời cô cũng khổ, muốn chia xẻ với cô thôi chứ ý thật tình của tôi chẳng cần báo đăng làm gì . Rồi mai này dù tôi có hạnh phúc hay không, tôi cũng cảm ơn một ngày tôi còn thở, còn sống và còn biết dù ai có không phải với mình, tôi vẫn tự hào tôi sống làm một con người còn có lương tri và đạo đức, cho dù tôi nghèo, tôi xấu xí hay vô gia cư.
Chào cô nhé , chúc cô và hai con mọi điều an lành."
***
Đời còn gì để mà bàn tiếp hay không. Một phần vui, mười phần khổ. Người đạo hạnh khổ theo kiểu đạo hạnh, tôi ngang tàng, khổ theo kiểu ngang tàng. Lắm lúc nổi buồn trong lòng tôi phát ra thành tiếng cười chua chát mà không phải là nước mắt tôi mới thấu tận tâm lòng rằng cái khổ thiệt khổ có nhiều cách thể hiện chứ không cứ một cách.
Đính kèm với bức thư có một phong bì ghi địa chỉ của chị, tôi lấy tờ giấy trắng ra viết lại cho chị vài dòng
Chị Nhẫn mến,
Đọc qua thư chị em hoàn toàn có thể tin chị có thể vượt qua được tất cả, những thử thách đã qua đã nói lên điều đó. Hệ thống trợ cấp là nơi hổ trợ cho những thành viên trong xã hội trong tình thế không thuận tiện trong một lúc nào đó họ gặp trong đời sống riêng.
Những gì đã qua hãy để cho nó qua nha chị và nếu những gì sắp tới cũng có chút tương tự với những gì đã qua thì mình hãy có lòng tin mình có đủ khôn ngoan hơn để đối phó với nó với lòng nhạy cảm và lòng nhân đạo của con người đã giúp mình tồn tại và ngẩng cao đầu như hiện tại.
Em cám ơn chị vô cùng đã chia xẻ với em.
Em chân thành chúc chị mọi điều may mắn và an lành trong đời sống.
Tôi gấp lá thư lại, bỏ vào phong bì, dán tem. Ngày làm việc của tôi đã và đang tiếp tục từ những gì tôi hiểu và tin tưởng . Cũng chính điều đó dẫn tôi đi suốt mười bảy năm nay và có thể sẽ còn lâu hơn nữa cho tới ngày tôi về hưu bạn ạ.
Vành Khuyên
Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010
Yesterday,
Yesterday,
All my troubles seemed so far away,
Now it looks as though they're here to stay,
Oh, I believe in yesterday.
Suddenly,
I'm not half the man I used to be,
There's a shadow hanging over me,
Oh, yesterday came suddenly.
Why she
Had to go I don't know, she wouldn't say.
I said,
Something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday,
Love was such an easy game to play,
Now I need a place to hide away,
Oh, I believe in yesterday.
Why she
Had to go I don't know, she wouldn't say.
I said,
Something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday,
Love was such an easy game to play,
Now I need a place to hide away,
Oh, I believe in yesterday.
-----------------------
There was a man, a lonely man
Who lost his love through his indifference
A heart that cared, that went unshared
Until it died within his silence
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
And by himself its easy to pretend
He'll never love again
And keeping to himself he plays the game
without her love it always ends the same
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
A little hope goes up in smoke
Just how it goes, goes without saying
There was a man, a lonely man
Who would command the hand he's playing
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
And by himself its easy to pretend
He'll never love again
And keeping to himself he plays the game
without her love it always ends the same
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
Lionel Richie feat Akon - Just Go Lyrics
(Lionel Richie)
It’d be so nice (nice nice)
If you didn’t have to feel so lonely
It’d be so nice (nice nice)
If I could sneak you for a moment
I know you like to get away, go away, far away
To a place where there’s just us two
Got a busy day, everyday but not today
Cause I’m here to take that stress from you
So you can just chill and clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you
cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
(Lionel Richie)
How would you like to sail away in the Bahamas?
(Just you and me, girl)
So far out in the sea where nobody can find you
(Just the end of the world)
Cause there is no rush for you to come back and face the rain
Cause there is plenty sunshine where I pickin’ you
And I’m here to reduce the pain
I know you like to get away, go away, far away
To a place where there’s just us two
Got a busy day, everyday but not today
Cause I’m Here to take that stress from you
So you can just chill and clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
(Lionel Richie)
Just imagine when you tired and
Layin’ by my side and
Sippin’ on some wine while I stand in massage and
Releasein’ all your tension I couldn’t handle a time and
My job is to keep my baby smilin’
So you can just chill
And clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
---------------------------------------
All my troubles seemed so far away,
Now it looks as though they're here to stay,
Oh, I believe in yesterday.
Suddenly,
I'm not half the man I used to be,
There's a shadow hanging over me,
Oh, yesterday came suddenly.
Why she
Had to go I don't know, she wouldn't say.
I said,
Something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday,
Love was such an easy game to play,
Now I need a place to hide away,
Oh, I believe in yesterday.
Why she
Had to go I don't know, she wouldn't say.
I said,
Something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday,
Love was such an easy game to play,
Now I need a place to hide away,
Oh, I believe in yesterday.
-----------------------
There was a man, a lonely man
Who lost his love through his indifference
A heart that cared, that went unshared
Until it died within his silence
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
And by himself its easy to pretend
He'll never love again
And keeping to himself he plays the game
without her love it always ends the same
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
A little hope goes up in smoke
Just how it goes, goes without saying
There was a man, a lonely man
Who would command the hand he's playing
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
And by himself its easy to pretend
He'll never love again
And keeping to himself he plays the game
without her love it always ends the same
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
And solitaire's the only game in town
And every road that takes him takes him down
While life goes on around him everywhere
He's playing solitaire
Lionel Richie feat Akon - Just Go Lyrics
(Lionel Richie)
It’d be so nice (nice nice)
If you didn’t have to feel so lonely
It’d be so nice (nice nice)
If I could sneak you for a moment
I know you like to get away, go away, far away
To a place where there’s just us two
Got a busy day, everyday but not today
Cause I’m here to take that stress from you
So you can just chill and clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you
cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
(Lionel Richie)
How would you like to sail away in the Bahamas?
(Just you and me, girl)
So far out in the sea where nobody can find you
(Just the end of the world)
Cause there is no rush for you to come back and face the rain
Cause there is plenty sunshine where I pickin’ you
And I’m here to reduce the pain
I know you like to get away, go away, far away
To a place where there’s just us two
Got a busy day, everyday but not today
Cause I’m Here to take that stress from you
So you can just chill and clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
(Lionel Richie)
Just imagine when you tired and
Layin’ by my side and
Sippin’ on some wine while I stand in massage and
Releasein’ all your tension I couldn’t handle a time and
My job is to keep my baby smilin’
So you can just chill
And clear your head
And let me do everything for you cause you deserve it
Prepare your meal and make your bed
Well let just first make this with you cause you are so worth it
(Akon)
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
I just want us to go go go
Drop everything and just go go go
---------------------------------------
Stuck on you
Stuck on you
I've got this feeling down deep in my soul that I just can't lose
Guess I'm on my way
Needed a friend
And the way I feel now I guess I'll be with you 'til the end
Guess I'm on my way
Mighty glad you stayed
I'm stuck on you
Been a fool too long I guess it's time for me to come on home
Guess I'm on my way
So hard to see
That a woman like you could wait around for a man like me
Guess I'm on my way
Mighty glad you stayed
Oh, I'm leaving on that midnight train tomorrow
And I know just where I'm going
I've packed up my troubles and I've thrown them all away
'Cause this time little darling
I'm coming home to stay
I'm stuck on you
I've got this feeling down deep in my soul that I just can't lose
Guess I'm on my way
Needed a friend
And the way I feel now I guess I'll be with you 'til the end
Guess I'm on my way
I'm mighty glad you stayed
------------------------------------------------
Penny lover, don't walk on by
Penny lover, don't you make me cry
Can't you see girl, who my heart's beating for
You're the only girl that I adore
The first time I saw you
Oh, you looked so fine
And I had a feeling
One day you'd be mine
Honey you came along and captured my heart
Now my love is somewhere lost in your kiss
When I'm all alone it's you that I miss
Girl a love like yours is hard to resist
Oh, Oh, Ooh, Ooh, Oh
Penny lover, my love's on fire
Penny lover, you're my one desire
Tell me baby could this be true
That I could need someone, like I need you
Nights warm and tender
Lying next to you
Girl I surrender
Oh, what more can I do
I've spent all of my life in search of your love
Now there's one more thing I'd like to say
Don't you ever take your sweet love away
Girl I'll do anything, just please stay
Oh, Oh
(Bridge)
I don't understand it, Oh what's come over me
But I'm not gonna worry, no not anymore
'Cause when a man's in love, he's only got one story
That's why my love is somewhere lost in your kiss
When I'm lost and alone it's you that I miss
With a love like yours, it's hard to resist
Ooh, Ooh, Oh
(Begin Fade)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
Penny lover, don't you make me cry (don't you make me cry baby)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
Penny lover, don't you make me cry (Oh penny baby)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
I remember the first time I saw you baby
Penny lover, don't you make me cry
You had the look in your eye, you had the look in your eye, Yeah, Yeah
Ooh pretty baby
I just wanted to reachout and touch you baby
I just want to reach out and hold ya, I want to reach out and say Ooh, Ooh
Don't make me cry
I wanna talk about you everyday (Penny lover)
Need you, need you baby ...
I've got this feeling down deep in my soul that I just can't lose
Guess I'm on my way
Needed a friend
And the way I feel now I guess I'll be with you 'til the end
Guess I'm on my way
Mighty glad you stayed
I'm stuck on you
Been a fool too long I guess it's time for me to come on home
Guess I'm on my way
So hard to see
That a woman like you could wait around for a man like me
Guess I'm on my way
Mighty glad you stayed
Oh, I'm leaving on that midnight train tomorrow
And I know just where I'm going
I've packed up my troubles and I've thrown them all away
'Cause this time little darling
I'm coming home to stay
I'm stuck on you
I've got this feeling down deep in my soul that I just can't lose
Guess I'm on my way
Needed a friend
And the way I feel now I guess I'll be with you 'til the end
Guess I'm on my way
I'm mighty glad you stayed
------------------------------------------------
Penny lover, don't walk on by
Penny lover, don't you make me cry
Can't you see girl, who my heart's beating for
You're the only girl that I adore
The first time I saw you
Oh, you looked so fine
And I had a feeling
One day you'd be mine
Honey you came along and captured my heart
Now my love is somewhere lost in your kiss
When I'm all alone it's you that I miss
Girl a love like yours is hard to resist
Oh, Oh, Ooh, Ooh, Oh
Penny lover, my love's on fire
Penny lover, you're my one desire
Tell me baby could this be true
That I could need someone, like I need you
Nights warm and tender
Lying next to you
Girl I surrender
Oh, what more can I do
I've spent all of my life in search of your love
Now there's one more thing I'd like to say
Don't you ever take your sweet love away
Girl I'll do anything, just please stay
Oh, Oh
(Bridge)
I don't understand it, Oh what's come over me
But I'm not gonna worry, no not anymore
'Cause when a man's in love, he's only got one story
That's why my love is somewhere lost in your kiss
When I'm lost and alone it's you that I miss
With a love like yours, it's hard to resist
Ooh, Ooh, Oh
(Begin Fade)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
Penny lover, don't you make me cry (don't you make me cry baby)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
Penny lover, don't you make me cry (Oh penny baby)
Penny lover, don't you walk on by (don't you walk on by)
I remember the first time I saw you baby
Penny lover, don't you make me cry
You had the look in your eye, you had the look in your eye, Yeah, Yeah
Ooh pretty baby
I just wanted to reachout and touch you baby
I just want to reach out and hold ya, I want to reach out and say Ooh, Ooh
Don't make me cry
I wanna talk about you everyday (Penny lover)
Need you, need you baby ...
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
Hai Mươi Năm
Hai Mươi Năm
Vành Khuyên
Đã hai mươi năm
Nhìn lại mình
Tôi là ai?
Hai mươi năm trước, cô gái nhỏ, mất lòng tin vào đời
Đến một vùng đất mới hoang mang
Hai mươi năm sau, vùng đất ngày xưa
Thành địa đàng, vũng nước mắt
Đau thương thành con chữ long lanh
Xóa dấu đời thường đau xót
Người con gái thành thiếu phụ trung niên
Chẳng dịu hiền, chơn chất
Chẳng dáng vẻ chân thật
Đời cứ nhằm mà nhiếc, mà đá
Hai mươi năm sau, nổi nhục vì đàn ông chẳng ít đi
Lại nhục hơn rất nhiều dù trong lòng
Chỉ muốn tìm được một tình yêu vĩnh cửu
Những gì đang sở hữu
Lại là hiện thân của hạnh phúc thật tới không ngờ
Cười, nói, trút tâm sự từ trái tim
Chia xẻ với con như bạn
Ngày miên man
Đêm mắt ướt
Vạn sự khởi đầu nan
Hai mươi năm sau, người con gái ngày xưa thấy tự tin vào mình
Hơn bao giờ hết
Dù đời mỏi mệt
Vẫn cứ bước đi thẳng theo hướng mặt trời
Hiểu rằng đời vẫn chòng chành, chơi vơi ...
Vành Khuyên
Đã hai mươi năm
Nhìn lại mình
Tôi là ai?
Hai mươi năm trước, cô gái nhỏ, mất lòng tin vào đời
Đến một vùng đất mới hoang mang
Hai mươi năm sau, vùng đất ngày xưa
Thành địa đàng, vũng nước mắt
Đau thương thành con chữ long lanh
Xóa dấu đời thường đau xót
Người con gái thành thiếu phụ trung niên
Chẳng dịu hiền, chơn chất
Chẳng dáng vẻ chân thật
Đời cứ nhằm mà nhiếc, mà đá
Hai mươi năm sau, nổi nhục vì đàn ông chẳng ít đi
Lại nhục hơn rất nhiều dù trong lòng
Chỉ muốn tìm được một tình yêu vĩnh cửu
Những gì đang sở hữu
Lại là hiện thân của hạnh phúc thật tới không ngờ
Cười, nói, trút tâm sự từ trái tim
Chia xẻ với con như bạn
Ngày miên man
Đêm mắt ướt
Vạn sự khởi đầu nan
Hai mươi năm sau, người con gái ngày xưa thấy tự tin vào mình
Hơn bao giờ hết
Dù đời mỏi mệt
Vẫn cứ bước đi thẳng theo hướng mặt trời
Hiểu rằng đời vẫn chòng chành, chơi vơi ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)