Đơn Giản
Vành Khuyên
Sống trên đời tôi chỉ đi tìm hai nghĩa của hai chữ đơn giản .
Hồi nhỏ, thiệt sự là tôi mơ thành ông này, bà nọ, phải học thức nha, phải kẻ đưa người đón, kẻ hầu người hạ vì ta danh giá mà . Nghĩ thế mà tôi ráng học thì còn nói gì, tôi lười học chết . Ngay cái thời tôi, bạn bè miếng ăn không có, sáng đến trường, chiều phụ mẹ bán chuối nướng, bán tạp phô ở chợ, thì giờ đâu học bài . Tôi được mẹ lo đủ hết, thì giờ dư ra đó không học có mà chết, thế mà học tà tà vẫn hơn mọi bạn tôi cố làm chi .
Cái dở là tôi không chịu hiểu học chính là cho mình, chắng cho ai . Dở hơn tôi còn nghĩ tôi học vì cha mẹ tôi muốn vậy dù trong tự tận đáy lòng hhihi thiệt tình tôi muốn trở thành ông này, bà nọ lắm .
Thế là tôi tự đi tìm danh cho mình . Nào là tham gia đội sinh hoạt điện ảnh nhà văn hoá, thi kể chuyện phim, đi đóng kịch, thi viết lách . Thứ gì tôi cũng tham gia , tham gia cho có tiếng, có mặt, cho mọi người đâu cũng thấy tôi . Cuối cùng chả ai thấy tôi cả, chỉ có tôi thấy tôi là đứa khùng, làm chuyện vô ích, học chưa xong đi lang thang hết ngày này qua tháng nọ chả biết mình đi đâu .
Tôi thề tôi mà biết được ngày mai mình sẽ đứng đâu trong xã hội tôi học chăm hơn rồi hihihi nhưng tôi cứ tin đời mình may mắn lắm không chèo cũng tới bến mới ra nông nổi này đây . Từ ngày bắt đầu tự lập, đời tôi phức tạp hẳn ra , mọi chuyện phải tính, phải toán, phải quyết định một mình, đi sai là lạc cả trăm cây, đi lại từ đầu, ai có gan làm lại tôi khen chứ tôi thì không, cũng bỏ cuộc nhiều thứ và nhiều lần lắm rồi .
Tôi có vinh dự được gặp ông Dalai Lama khi ông tới thành phố tôi đang sống để nói chuyện . Người ta đồn tay ông rờ vào ai người đó may mắn, có bịnh tự nhiên khỏi . Đồn ba sạo . Chính ông trong buổi nói chuyện đó , ông bảo cả hội trường ông đang có bịnh ngoài da cũng đang phải đi chữa và đừng tin những chuyện hoang đường . Ông nói chuyện rất đơn giản, nó như là chuyện đời thường, bạn đang nói chuyện với một người bạn lâu ngày gặp lại, bàn chuyện thương yêu, nhường nhịn nhau, cùng xây dựng một thế giới hoà bình , không chiến tranh . Có thể bạn cho đó là hoang tưởng vì sống trên đời trong khung cảnh nhỏ thôi mà còn không ai vừa ý ai huống chi toàn cầu . Nhưng theo ông, mọi người có chủ đích xây dựng cái nền tảng dung hợp đó thì rồi mọi sự tốt đẹp hơn sẽ đạt được .
Tôi cũng nửa tin nửa ngờ . Con người tôi cũng thuộc loại cơm áo gạo tiền, chả thích cao thượng thanh bạch chi khi chính mình chết đói .
Nhưng từ cái ngày nói chuyện ấy, tôi qua rất nhiều sóng gió cuộc đời, tôi tự tìm cho mình những con đường bình yên mà đi , tôi lại ngẫm lại lời ngày nào vị Dalai Lama chia xẻ là mình phải có chủ đích hoà bình trước mà thấm . Tôi phải muốn bình yên và bảo vệ ước muốn đó đã mới hy vọng đem lại bình yên cho người khác .
Đơn giản quá hả .. vậy mà tôi đi cả chục năm mới hiểu, còn chưa biết đã hiểu hết chưa ... chỉ thấy đời sống nó giản đơn hơn tôi nghĩ khi xưa nhiều lắm bạn ạ .
Cho một ngày
Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2008
Tự Vấn
Một ngày bạn tự hỏi mình đang làm gì trên thế gian này ?
Bạn hỏi chính bạn bao giờ chưa ?
Bao nhiêu lần và có bao giờ bạn tìm ra câu trả lời không ?
Trong cuộc đời, tôi luôn đi tìm và trân trọng sự chân thành, chung thủy và tình người .
Trong suốt 18 năm tôi rất chân thành với một người, không hề gian dối, có sao nói vậy, xấu nói luôn . Không nói để làm gì, người ta tự động biết ra còn mắc cỡ .
Trong suốt 18 năm tôi cũng có gia đình và tạm quên đi tình cảm tôi có với một người . Ai dè, sau đó tôi biết tình cảm giữa tôi với họ vẫn còn, chẳng mất đi . Muốn tìm lại dễ lắm . Đọc những lá thư tôi và người ta viết cho nhau ròng rã 10 năm là biết liền . Một mơ ước không thành, nhung nhớ bồi hồi khi gặp lại nhau mà vẫn phải theo dòng chảy của thực tế . Tôi thay đổi ý nghĩ chung thủy . Đâu cứ ở vậy thờ người ta là chung thủy . Mình có thể bước đi với người khác và quên đi người mình đã từng thương . Cái quên có khi đi chung với cái căm ghét, thù hận nhưng với một người này tôi không hề căm ghét . Tôi chỉ thấy tội cho tôi và cho họ mà tình yêu đó cứ còn hoài, không mất .
Cũng trong 18 năm qua , tôi dùng tình người mà phán xét người đó , giờ tôi với họ nói chuyện lại, thật may, tôi vui khi nhận ra sự phát triển của xã hội không làm thay đổi và mất đi tính người của người này thì mừng vô cùng . Tiền không ham . Chức vụ không ham, sống với công việc yêu thích và những thú vui trong cuộc đời với người này đủ rồi .
Còn tôi, 18 năm qua, tôi cũng đâu có đi tìm danh vọng, tiền tài mà chi . Tôi đánh mất người đó vì những đau buồn không thể chia xẻ, khi đã chia xẻ được thì người đó đã có người khác . Tôi cũng được định mệnh đem tới cho một người khác và thế là cuộc đời chúng tôi trôi về hai hướng .
Tiếc thì không , tôi chỉ nhìn cuộc đời như một dòng nước chảy mà mình chảy về nơi dù mình có không mong đợi chăng nữa, cho tôi nguyện mình vẫn luôn mãi là mình là tôi toại nguyện lắm rồi .
Là mình với sự chân thành, chung thủy và tình người, vậy đó .
Bạn hỏi chính bạn bao giờ chưa ?
Bao nhiêu lần và có bao giờ bạn tìm ra câu trả lời không ?
Trong cuộc đời, tôi luôn đi tìm và trân trọng sự chân thành, chung thủy và tình người .
Trong suốt 18 năm tôi rất chân thành với một người, không hề gian dối, có sao nói vậy, xấu nói luôn . Không nói để làm gì, người ta tự động biết ra còn mắc cỡ .
Trong suốt 18 năm tôi cũng có gia đình và tạm quên đi tình cảm tôi có với một người . Ai dè, sau đó tôi biết tình cảm giữa tôi với họ vẫn còn, chẳng mất đi . Muốn tìm lại dễ lắm . Đọc những lá thư tôi và người ta viết cho nhau ròng rã 10 năm là biết liền . Một mơ ước không thành, nhung nhớ bồi hồi khi gặp lại nhau mà vẫn phải theo dòng chảy của thực tế . Tôi thay đổi ý nghĩ chung thủy . Đâu cứ ở vậy thờ người ta là chung thủy . Mình có thể bước đi với người khác và quên đi người mình đã từng thương . Cái quên có khi đi chung với cái căm ghét, thù hận nhưng với một người này tôi không hề căm ghét . Tôi chỉ thấy tội cho tôi và cho họ mà tình yêu đó cứ còn hoài, không mất .
Cũng trong 18 năm qua , tôi dùng tình người mà phán xét người đó , giờ tôi với họ nói chuyện lại, thật may, tôi vui khi nhận ra sự phát triển của xã hội không làm thay đổi và mất đi tính người của người này thì mừng vô cùng . Tiền không ham . Chức vụ không ham, sống với công việc yêu thích và những thú vui trong cuộc đời với người này đủ rồi .
Còn tôi, 18 năm qua, tôi cũng đâu có đi tìm danh vọng, tiền tài mà chi . Tôi đánh mất người đó vì những đau buồn không thể chia xẻ, khi đã chia xẻ được thì người đó đã có người khác . Tôi cũng được định mệnh đem tới cho một người khác và thế là cuộc đời chúng tôi trôi về hai hướng .
Tiếc thì không , tôi chỉ nhìn cuộc đời như một dòng nước chảy mà mình chảy về nơi dù mình có không mong đợi chăng nữa, cho tôi nguyện mình vẫn luôn mãi là mình là tôi toại nguyện lắm rồi .
Là mình với sự chân thành, chung thủy và tình người, vậy đó .
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2008
Đau Đớn
Đau Đớn
Chẳng biết làm sao hơn
Rồi em chỉ coi cô đơn là trò đùa của số phận
Đùa với em đã lâu những ngày mới hiểu đời
Cô đơn với em có cần chi gắn kết
Chẳng có lúc nào đầy, cũng chẳng có khi vơi .
Em chợt gọi tên anh
Như thể mong cô đơn từ đó mà đi mất
Đi mãi, đi xa đừng bao giờ trở về
Tình yêu em cho anh bao giờ cũng chân thật
Thời gian trớ trêu lại đổi thành đam mê .
Em mất anh lần nữa
Như thể tình yêu xưa dẫy chết những hai lần
Như muốn hứa lại lời ta từng hứa
Chẳng muộn, chẳng hợp, chẳng đúng nữa đâu mà
Không gian, thời gian này chẳng còn của chúng ta ...
Chẳng biết làm sao hơn
Rồi em chỉ coi cô đơn là trò đùa của số phận
Đùa với em đã lâu những ngày mới hiểu đời
Cô đơn với em có cần chi gắn kết
Chẳng có lúc nào đầy, cũng chẳng có khi vơi .
Em chợt gọi tên anh
Như thể mong cô đơn từ đó mà đi mất
Đi mãi, đi xa đừng bao giờ trở về
Tình yêu em cho anh bao giờ cũng chân thật
Thời gian trớ trêu lại đổi thành đam mê .
Em mất anh lần nữa
Như thể tình yêu xưa dẫy chết những hai lần
Như muốn hứa lại lời ta từng hứa
Chẳng muộn, chẳng hợp, chẳng đúng nữa đâu mà
Không gian, thời gian này chẳng còn của chúng ta ...
Ngẫm
Ngẫm
Giăng mắt nhìn trời sao
Tim mở hết lối vào
Chỉ cô đơn ùa tới
Làm gợn tình lao xao
Những lời ước không thành
Những mơ không trọn vẹn
Làm nên bao ngăn cách
Dù cửa hờ không then ...
Đi đi trong tiềm thức
Tương lai vẫn mịt mờ
Còn dám ra đời thực ?
Lối về thêm bơ vơ !!!!!
Cuộc đời thì vẫn thế
Đau thương với thăng trầm
Ta sinh lầm thế hệ
Buồn vây mãi quanh năm ....
Số phận_ Kiếp_ Mờ Căm
Giăng mắt nhìn trời sao
Tim mở hết lối vào
Chỉ cô đơn ùa tới
Làm gợn tình lao xao
Những lời ước không thành
Những mơ không trọn vẹn
Làm nên bao ngăn cách
Dù cửa hờ không then ...
Đi đi trong tiềm thức
Tương lai vẫn mịt mờ
Còn dám ra đời thực ?
Lối về thêm bơ vơ !!!!!
Cuộc đời thì vẫn thế
Đau thương với thăng trầm
Ta sinh lầm thế hệ
Buồn vây mãi quanh năm ....
Số phận_ Kiếp_ Mờ Căm
Những Gì Ở Giữa Chúng Ta
Có những gì ở giữa chúng ta
Đã ngăn em nói những lời định nói
Ngăn em thôi không cần chi soi rọi
Lòng em để em tự biết mình nghĩ gì
Có những gì ở giữa chúng ta
Đã làm đau đớn một chút gì chấm dứt
Sao em ngu cứ tự đưa mình tới bờ vực
Tự làm thiêu thân lao vào ánh sáng dật dờ
Ôi có phải cảm giác đó là bơ vơ
Là không bến, không bờ, không nơi nương tựa
Là trái tim khóa cửa rồi yêu thương không còn chỗ chứa
Là những gì còn ở giữa anh và em
Những xa xưa đã qua rồi và cô đơn em đang giở ra xem
Anh ạ .
Đã ngăn em nói những lời định nói
Ngăn em thôi không cần chi soi rọi
Lòng em để em tự biết mình nghĩ gì
Có những gì ở giữa chúng ta
Đã làm đau đớn một chút gì chấm dứt
Sao em ngu cứ tự đưa mình tới bờ vực
Tự làm thiêu thân lao vào ánh sáng dật dờ
Ôi có phải cảm giác đó là bơ vơ
Là không bến, không bờ, không nơi nương tựa
Là trái tim khóa cửa rồi yêu thương không còn chỗ chứa
Là những gì còn ở giữa anh và em
Những xa xưa đã qua rồi và cô đơn em đang giở ra xem
Anh ạ .
Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2008
For my very dear ... someone
For my very dear ... someone
Bà còn đâu nữa !
Bà gặp tôi trong sở, lúc nào cũng hỏi han, không hỏi ít cũng hỏi nhiều . Kỳ lạ là có người biết tôi nhưng vô restroom lại không biết . Còn bà và tôi là hai người kỳ cựu, bất kể restroom, hành lang hay bất cứ chỗ nào, gặp nhau là chào, gặp nhau là hỏi han . Bà buồn cho số phận của tôi nên quan tâm, tôi lại thấy nó chả có gì đáng quan tâm hơn căn bịnh đang hành hạ bà . Bà cố gắng đi làm, đến sở mỗi ngày . Tôi làm sai , trời, có nhân viên hearing nào tốt hơn bà, bà email cho tôi bảo sửa dùm . Lấy gậy đánh tôi vài gậy tôi vẫn phải sửa chứ đừng nói email .
Trưa nay khi nghe tin tối qua bà qua đời, tôi chẳng bất ngờ, chẳng biết trước . Cái lòng tôi nó lạnh như tiền khi thấy sống chết chẳng qua chỉ là cái chữ, người này ở đây ngày sau không còn nữa , nó như bản nhạc tôi nghe quen quá rồi mà sao cứ phải nghe đi nghe lại và không dám chán cứ nghĩ mình phải nghe vì nó là chuyện thường tình trong đời sống .
Bà ơi, từ những ngày đầu biết bà tại văn phòng đầu tiên tôi làm, tôi với bà đã chào nhau . Bà giữ cho tôi một lòng tôn trọng cho một người nhân viên da màu nhỏ bé có được niềm tin trên đời còn có một người hiểu tôi thật muốn được hoàn thiện trong cái xã hội nhiều màu da này . Bà tin tôi ngay cả những lúc chính tôi không dám tin vào mình . Bà dạy tôi phải giữ niềm tin đó bằng tiếng chào của bà mỗi ngày và tôi bất ngờ nhận ra sau khi nghe tin bà ra đi .
Tạm biệt bà nhé những gì giữa chúng ta vẫn còn đó và mãi được trân quý như trong thời gian suốt 14 năm vừa qua bà ạ .
Sincerely to Mrs Kathy Eyer .
Bà còn đâu nữa !
Bà gặp tôi trong sở, lúc nào cũng hỏi han, không hỏi ít cũng hỏi nhiều . Kỳ lạ là có người biết tôi nhưng vô restroom lại không biết . Còn bà và tôi là hai người kỳ cựu, bất kể restroom, hành lang hay bất cứ chỗ nào, gặp nhau là chào, gặp nhau là hỏi han . Bà buồn cho số phận của tôi nên quan tâm, tôi lại thấy nó chả có gì đáng quan tâm hơn căn bịnh đang hành hạ bà . Bà cố gắng đi làm, đến sở mỗi ngày . Tôi làm sai , trời, có nhân viên hearing nào tốt hơn bà, bà email cho tôi bảo sửa dùm . Lấy gậy đánh tôi vài gậy tôi vẫn phải sửa chứ đừng nói email .
Trưa nay khi nghe tin tối qua bà qua đời, tôi chẳng bất ngờ, chẳng biết trước . Cái lòng tôi nó lạnh như tiền khi thấy sống chết chẳng qua chỉ là cái chữ, người này ở đây ngày sau không còn nữa , nó như bản nhạc tôi nghe quen quá rồi mà sao cứ phải nghe đi nghe lại và không dám chán cứ nghĩ mình phải nghe vì nó là chuyện thường tình trong đời sống .
Bà ơi, từ những ngày đầu biết bà tại văn phòng đầu tiên tôi làm, tôi với bà đã chào nhau . Bà giữ cho tôi một lòng tôn trọng cho một người nhân viên da màu nhỏ bé có được niềm tin trên đời còn có một người hiểu tôi thật muốn được hoàn thiện trong cái xã hội nhiều màu da này . Bà tin tôi ngay cả những lúc chính tôi không dám tin vào mình . Bà dạy tôi phải giữ niềm tin đó bằng tiếng chào của bà mỗi ngày và tôi bất ngờ nhận ra sau khi nghe tin bà ra đi .
Tạm biệt bà nhé những gì giữa chúng ta vẫn còn đó và mãi được trân quý như trong thời gian suốt 14 năm vừa qua bà ạ .
Sincerely to Mrs Kathy Eyer .
Thứ Tư, 5 tháng 3, 2008
Số Phận
Số Phận
Ả nhớ rất rõ cái tối hôm ấy . Ả ngồi thật sát vào hắn, ôm chặt vòng bụng của hắn, bụng nhủ thầm " cái vòng bụng này ơi, mãi là của ta nhé " . Ả tận hưởng cái cảm giác thanh bình đó, ả tận hưởng cái giây phút tươi đẹp đó với tất cả tấm lòng vì ả biết rằng ả sắp rời nơi đây mà đi . Cái gì đang là của giây phút này không biết đến bao giờ mới lập lại . Ả nghe hắn thở, rõ thật rõ từng nhịp thở của hắn từ lồng ngực ra ngoài . Nghe sao mà thân thiết . Ả yêu hắn lắm . Yêu vô cùng . Yêu không ngờ . Yêu vô bờ vô bến . Công việc của hắn chỉ là biết im lặng, ngồi cho ả ôm, ôm tới chừng nào hết giờ, ôm tới chừng nào ả chán thì thôi, tới chừng nào ả cho phép về hắn mới được đứng dậy . Dù ả có phải chạy như ma đuổi sấn xổ vào ai trên đường, ả vẫn tự nguyện để được ở bên hắn mươi mười lăm phút nữa . Họ rất sợ phải xa nhau .
Ả và hắn . Như hai đứa khùng . Chà , yêu nhau mà không khùng lên thì có mà chưa yêu hay yêu chưa tới . " Anh không được la em khi em muốn ở thêm chút nữa " . Hắn ôn tồn " Anh sợ gia đình em la, lại khổ anh nữa thôi " . " Về thì về , anh không muốn gần em , anh không thương em , em không thèm gặp anh nữa " . Ả như con nít . Hắn gần với đứa con nít này ba năm nhiều lúc đã muốn đấm vào mặt ả, có lần cái nắm đấm đã chạm vào lỗ mũi ả , để ngay đó đúng hai giây mà ả chỉ cần nhìn hắn thách thức là hắn mềm lòng liền . Hắn đành quay đi, tự hạ hoả mình , bụng thầm trách " yêu chi cái bà chằn này, thôi nhịn bà nó cho rồi " ..
Hắn thương ả thật, yêu vô cùng, yêu, yêu và yêu lắm . Ả có những lúc khùng vô duyên tới độ hắn không thể nào quên mà có khi cái vô duyên đó lại kéo hắn lại với ả khi hắn muốn cắt đứt " em và anh không có hợp , mình xa nhau đi " . " anh cười với cái chị đó em gọi không quay lại " ả lớn tiếng . Hồi nào ? " em mơ thấy thế " . Hắn như trên trời rơi xuống " em ghen với anh ngay cả trong mơ " .. " em có ... " hắn tính nói có khùng mà sợ ả bậm môi bậm mắt giọng hắn vài cái nên phải nín thở để trôi cái chữ đó . Người hắn nóng lên, hắn tin sống trên đời cho tới lúc này, chưa từng thấy một người phụ nữ nào ngang tàng như ả . " Biến đâu thì biến, ông chả cần , vừa vừa phải phải thôi, ông còn chịu được " .
Chịu được chứ ? Chịu bao lâu .
Hôm qua sau 18 năm hai người nhắc lại mà buồn, mà cười . Ả cứ kể . Hắn cứ cười . Nếu họ nghĩ họ mất nhau và không còn ngồi cạnh nhau sau cái đêm đó, có lẽ ả đã không đi, ả sợ lắm , đời không còn hắn , đời mẹ gì nữa .
Vậy mà đã 18 năm . Một chớp mắt , một giấc mộng, một cuộc đời, một thoáng mây bay, một gì nữa cũng được .
Ả với hắn sau bao tiếng cười và tiếng thở dài đồng ý gọi là số phận . ....
Ả nhớ rất rõ cái tối hôm ấy . Ả ngồi thật sát vào hắn, ôm chặt vòng bụng của hắn, bụng nhủ thầm " cái vòng bụng này ơi, mãi là của ta nhé " . Ả tận hưởng cái cảm giác thanh bình đó, ả tận hưởng cái giây phút tươi đẹp đó với tất cả tấm lòng vì ả biết rằng ả sắp rời nơi đây mà đi . Cái gì đang là của giây phút này không biết đến bao giờ mới lập lại . Ả nghe hắn thở, rõ thật rõ từng nhịp thở của hắn từ lồng ngực ra ngoài . Nghe sao mà thân thiết . Ả yêu hắn lắm . Yêu vô cùng . Yêu không ngờ . Yêu vô bờ vô bến . Công việc của hắn chỉ là biết im lặng, ngồi cho ả ôm, ôm tới chừng nào hết giờ, ôm tới chừng nào ả chán thì thôi, tới chừng nào ả cho phép về hắn mới được đứng dậy . Dù ả có phải chạy như ma đuổi sấn xổ vào ai trên đường, ả vẫn tự nguyện để được ở bên hắn mươi mười lăm phút nữa . Họ rất sợ phải xa nhau .
Ả và hắn . Như hai đứa khùng . Chà , yêu nhau mà không khùng lên thì có mà chưa yêu hay yêu chưa tới . " Anh không được la em khi em muốn ở thêm chút nữa " . Hắn ôn tồn " Anh sợ gia đình em la, lại khổ anh nữa thôi " . " Về thì về , anh không muốn gần em , anh không thương em , em không thèm gặp anh nữa " . Ả như con nít . Hắn gần với đứa con nít này ba năm nhiều lúc đã muốn đấm vào mặt ả, có lần cái nắm đấm đã chạm vào lỗ mũi ả , để ngay đó đúng hai giây mà ả chỉ cần nhìn hắn thách thức là hắn mềm lòng liền . Hắn đành quay đi, tự hạ hoả mình , bụng thầm trách " yêu chi cái bà chằn này, thôi nhịn bà nó cho rồi " ..
Hắn thương ả thật, yêu vô cùng, yêu, yêu và yêu lắm . Ả có những lúc khùng vô duyên tới độ hắn không thể nào quên mà có khi cái vô duyên đó lại kéo hắn lại với ả khi hắn muốn cắt đứt " em và anh không có hợp , mình xa nhau đi " . " anh cười với cái chị đó em gọi không quay lại " ả lớn tiếng . Hồi nào ? " em mơ thấy thế " . Hắn như trên trời rơi xuống " em ghen với anh ngay cả trong mơ " .. " em có ... " hắn tính nói có khùng mà sợ ả bậm môi bậm mắt giọng hắn vài cái nên phải nín thở để trôi cái chữ đó . Người hắn nóng lên, hắn tin sống trên đời cho tới lúc này, chưa từng thấy một người phụ nữ nào ngang tàng như ả . " Biến đâu thì biến, ông chả cần , vừa vừa phải phải thôi, ông còn chịu được " .
Chịu được chứ ? Chịu bao lâu .
Hôm qua sau 18 năm hai người nhắc lại mà buồn, mà cười . Ả cứ kể . Hắn cứ cười . Nếu họ nghĩ họ mất nhau và không còn ngồi cạnh nhau sau cái đêm đó, có lẽ ả đã không đi, ả sợ lắm , đời không còn hắn , đời mẹ gì nữa .
Vậy mà đã 18 năm . Một chớp mắt , một giấc mộng, một cuộc đời, một thoáng mây bay, một gì nữa cũng được .
Ả với hắn sau bao tiếng cười và tiếng thở dài đồng ý gọi là số phận . ....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)