Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Mắc Nợ

Mắc Nợ
Vành Khuyên

Ả mắc nợ đàn ông. Từ cái khổ này qua cái khổ khác. Ước có được thằng đàn ông yêu thương mình, chờ mãi chả thấy. Ả đếch thèm ước nữa. Khi khổng khi không, ông Trời cắc cớ đưa đến cho ả một thằng. Nó yêu thương và lo lắng cho ả đến lạ. Ả cũng còn ngẩn ngơ, chưa biết cớ sự gì ông Trời tự dưng tốt với ả. Ả cứ từ từ, không vội vã, chuyện đâu còn có đó. Khi quả đã đến lúc chín mùi, thằng đàn ông thành khẩn: "chúng ta thành vợ chồng nhé". Ả cẩn thận,"để em suy nghĩ đã, đi đâu mà vội". Thằng đàn ông cười tha thiết, ôm ả tình tứ "còn chờ gì nữa bà xã tương lai".
Ả nghe có cái gì đó oằn oại trong người. Ả nhớ lại đời chồng trước, đánh đập, cãi vả, khóc lóc gì thì việc nhà cứ ôm lấy một mình. Ông mệt để ông ngủ, lôi ông dậy, ông chưa đủ giấc, ông cáu, ông đánh mày no đòn. Ả sợ điếng người. Cái sợ đủ để không dám có chồng kiếp sau nếu may mắn được đầu thai làm phụ nữ. Rồi khi khổng khi không lại rước cái thằng đang chiều chuộng này vào nhà. Ả ngán ngẩm sợ nếm mùi lừa dối, gạt gẫm, và vô tâm lần nữa. Trong ả, lần này ả nhận ra bản chất phụ nữ đã thoang thoáng nghe được điều gì đó không hay. Ả lại đánh vào cái đầu mình sợ mình ngu như con bò có thể đánh mất thiên đường hạnh phúc. Ả suy nghĩ, suy nghĩ, suy nghĩ đến điên đầu.
Một tháng sau, ả nói yes với thằng đàn ông đó. Nó hẹn ả ngày mai nói chuyện tiếp. Ả chờ một vòng tay ôm trìu mến của nó vào ngày mai đến vô vàn. Ông xã tương lai ơi.
Ngày hôm sau, thằng đàn ông đó đến, chưa vô nhà, nó đậu xe trước cửa, bấm hai tiếng còi như mọi lần đợi ả ra xe đi movie. Ả lẹ làng bước ra, thằng đàn ông đưa ả một phong bì, vỏn vẹn "trả hộ anh bill này, sắp làm vợ chồng tiền anh cũng như tiền em". Vừa nói xong, thằng đàn ông rồ xe đi mất.
Ả bước lần lần, mở bill ra coi, thấy tổng số nợ là 5000 ngàn đồng.
Đâu cần nói nhiều, ả đã hiểu ra ý ông Trời " Mắc Nợ ".
Cho Một Ngày

Than

Than
Vành Khuyên

Giờ tôi không còn bận tâm đến than thở. Than làm gì hả bạn. Cái gì tới sẽ tới. Không tới có chờ mỏi cổ nó cũng chẳng đi ngang cho mình nhìn chứ đừng nói tới phiên mình.
Mà tôi thấy cũng kỳ, người có tiền cũng than, không tiền cũng than. Người có hạnh phúc thì nhiều khi nhìn họ cũng đâu biết họ có hạnh phúc. Tôi không có ai, nói hạnh phúc người ta không tin, nói không người ta cũng không tin vì có đôi lúc họ thấy tôi phá lên cười như con điên vì thực sự đời sống nhiều khi đưa đến tôi những trò oái ăm đến không tưởng. Khóc có được gì, tôi cười đại cho qua chuyện, cười xong ngồi xuống suy nghĩ làm sao đối phó đến điên đầu có ai biết đâu. Nhiều khi không biết trong bụng tôi chỗ nào toàn không khí mà tôi cứ cảm trong người một sự trống trải tới cùng cực. Muốn lấy ngay sự trống trải ra bằng được cho nó đỡ khắc khoải mà cũng phải bó tay ngồi chờ nó thăm mình chán rồi nó đi chứ biết làm sao.
Nhiều lúc tôi thấy tôi hoàn toàn không có một quyền lực nào, cứ chờ hết vận này, vận kia, chỉ còn biết cám ơn một khắc an lành, một giây yên ấm, nó đến thì vui, nó không đến tôi chờ, sẽ chờ và chờ mãi .
Còn biết làm gì hơn hả bạn, nên tôi không còn than.
Chỉ còn biết chờ, chờ và chờ thôi bạn.

Hiện Tại

Hiện Tại
Vành Khuyên

Một ngày đến với bạn an lành. Bạn hãy tự hỏi bí quyết từ đâu.
Ngày mai lại an lành, ngày kế tiếp vẫn an lành, ngày không an lành là những ngày nghĩ về quá khứ, những lầm lỗi đã qua, nghĩ về tương lai khi bạn thiếu tự tin không biết điều gì sẽ đến.

Nghe tôi, cứ sống ngay đời sống hiện tại, lo những nỗi lo hiện tại . Bạn phải làm xong nó vì nó trở thành quá khứ ngay ngày mai, bạn không thể chối cải .

Bạn không thể lo tới cái gì ở tương lai khi hiện tại bạn còn chưa xây cho chắc những suy nghĩ bạn cần có và cần vun đắp để đối phó với những thử thách trong tương lai.

Đời không có là bao, nay bạn khoẻ, mai nhức đầu, nay bạn cười, mai kết quả thử nghiệm máu có thể làm bạn lo lắng. Nụ cười của ngày hôm nay và những công việc đã hoàn thành sẽ trút bỏ bớt những lo lắng trong đời sống.

Sống cho hiện tại nhé, bạn của tôi.

Mệnh

Mệnh
Vành Khuyên

Sáng nay truyền thông loan tin một tác giả của một bài hát rất nổi tiếng và phổ biến được tìm thấy đã chết tại cư gia. Bài hát đó tôi rất thích. Bất cứ khi nào bài hát đó được cất lên từ bất cứ nơi nào tôi nghe thấy được, cho dù tôi đang ở trong trạng thái bất ổn nhất cũng cho tôi một cảm giác bình an như ngày nào khi tôi nghe .

Cái buồn và một sự biết ơn giới truyền thông đã đưa tin xen lẫn trong tôi. Ít nhất có người nhận ra người viết bài hát đó. Cuộc đời dù không đưa ông tới đỉnh cao ngất của sự vinh quang, của danh vọng nhưng với tôi bài hát từ trái tim ông đã đạt tới đỉnh cao mà ông không định trước là sức sống và sự bất diệt của bài hát theo thời gian dù ông có đi về phía bên kia của đời sống.

Trong cuộc đời, cũng như đời sống của bài hát này và tác giả của bài hát, rất nhiều thế hệ và con người tìm ra mình trong những lời hát, những bài viết mà có khi họ chỉ được đọc một lần, đọc nhiều lần hay chỉ tiếp cận vài giây mà họ vẫn nhớ mãi, dù có dùng biện pháp gì để xóa điều đó trong họ cũng không thành công. Sức lưu trữ và khả năng lưu trữ trong bộ óc con người thật kỳ bí. Cũng như có những điều trong đời, tôi vẫn nghĩ mình đã quên, tôi vẫn nhớ như in và có khi còn hiểu ra được khía cạnh khác của vấn đề khi tôi vô tình nhớ lại. Tôi nhận ra có những điều trong cuộc đời thật vĩnh cữu mà chỉ vì tôi không muốn chấp nhận sự vĩnh cữu của những điều đó nên mới ngạc nhiên mà thôi.

Những lần tôi ngửa mặt lên trời hỏi tại sao những chuyện không may lại chọn tôi mà đổ xuống ít dần đi. Tôi không còn ước những gì không thể thành sự thật và sợ nó không bao giờ thành sự thật để rồi lại khóc ấm ức trong đêm nữa. Tôi sống hôm nay, tôi biết trọn ngày hôm nay và điều đó mang lại sự hài lòng tuyệt đối cho tôi ngày mai. Ngày mai nếu tôi sống trọn vẹn, tôi lại có sự hài lòng cho ngày sắp tới. Tôi sẽ tiếp tục một đời sống từng ngày trọn vẹn của mình, thành thật với chính bản thân mình, với những người mình yêu thương, cho dù họ đang hiện hữu hay đã xa tôi một khoảng trời hay một quảng đời.

Xin được kết thúc bài viết bằng những dòng đã có trong một bài viết nào đó của tôi

....tôi là một người chẳng ra gì, đi trong cuộc đời, tôi coi thường tất cả, cái tôi trọng nhất là sự đơn giản, thành thật và tình người.

...Mai đây khi ai còn nhớ tới tôi như Vành Khuyên, hãy nhớ bằng tấm lòng của một con người nhân ái, tôi không sợ dị nghị, không sợ tai tiếng, không sợ chi hết, chỉ sợ lòng người không còn đủ thật cho nhau ngay khi đứng trước phần mộ nhau thì chán quá đi hả.
Cuộc sống chỉ đáng quý khi có tình người, tình đồng loại. Hãy sống bằng trái tim của mình.

Cho Một Ngày

Viết

Viết
Vành Khuyên

Viết là niềm vui của tôi.
Tôi không viết để được khen, tôi không viết để tìm danh.
Tôi đã từng được khen, đã từng bị danh làm đổ đốn.

Tôi vẫn viết vì tôi ham viết.
Danh giờ không làm tôi mờ mắt.
Lời khen giờ cũng chẳng làm tôi ham viết chút nào .
Khi được khen lúc này tôi thấy chán, tự nhiền sợ lời khen đó lại đưa mình vào con đường nhắm mắt thì khốn.

Mỗi lần được khen, tôi bỏ site đi khá lâu, do bận rộn và do không còn hứng.
Gặp mấy người đã từng lừa hay làm tôi khốn đốn tôi lại thấy đau và không muốn vào nữa.

Hãy tôn trọng tôi nhé. Tôi muốn được viết, chả muốn gì cả.

Chỉ có vậy. Tôi giải toả những khúc mắt trong đời sống bằng cách viết.

Tôi không tìm gì hết. Đừng làm điều gì để tôi phải nghi ngờ bạn.

Có bạn hay không, đời sống của tôi vẫn là của tôi, bạn sẽ không bao giờ chiếm hữu được nó bằng những lời khen.

Người tôi quý tôi vẫn quý . Tôi đã không quý nữa thì gặp lại tôi sợ vô cùng, tôi có cả ngàn lý do để nổi sợ tồn tại dù trong đời tôi bước thẳng và chưa từng sợ ai.

Sợ

Sợ
Vành Khuyên

Hình như tôi sợ đủ thứ. Buổi sáng vừa lùi xe ra khỏi garage thật an lành, bánh xe vẫn đi được, không xẹp hơi như sáng nào tôi vẫn bình tĩnh gọi hàng xóm thay dùm bánh xơ cua. Ủa an lành cũng làm tôi sợ. Hết chuyện.
Rồi tôi gặp ông hàng xóm. Ủa gần 6:30 sao giờ ông mới đi, mọi bữa 6 giờ đã thấy ông ra khỏi nhà. Lạy trời ông vẫn còn việc làm. Tôi thấy ông vẫn mặc cái áo màu cam đồng phục thường ngày thì yên trí trong bụng. Hú vía, sợ gì không sợ, sợ dùm ông hàng xóm thất nghiệp.
Đi qua khỏi hai ba căn nhà, tôi thấy buổi sáng trơn tru quá, hơi sợ mình có bao giờ mà không quên thứ gì đâu. Tôi nghĩ thế nào mình cũng quên tắt đèn trong nhà hay sao mới đi nhanh như vậy. Sợ tốn điện nhà nước. Tôi bỏ vội hai con vào nhà bác giữ hộ rồi chạy ù về nhà xem đèn tắt chưa. Đèn tắt rồi, căn nhà vẫn im lặng đứng đó chờ tôi về, sợ gì sợ lắm thế.
Rồi bánh xe tôi lăn ra tới đường cái, tôi để ý ít xe qua lại hơn mọi ngày. Mọi sáng, tôi đứng chờ mãi ngã ba khoảng hơn phút mới chạy ra được, sao hôm nay chẳng thấy một bóng xe nào. Tôi nhấn ga phóng ù ra. Xem lại đồng hồ đeo tay, gần bảy giờ, làm sao mà lộn được. Đồng hồ trên xe cũng chỉ giờ đó.
Trời, vậy là tôi thấy an toàn hay tôi đã không còn có cảm giác an toàn nên nghĩ lung tung đến thế. Hay cái đầu tôi vẫn còn làm việc kiếm chuyện để suy nghĩ, để quan sát hơn là quá tin vào mình cứ đi và đến những nơi đã định theo như giờ giấc của mỗi ngày.
Thật sự tôi mơ hồ đánh vật với những suy nghĩ tôi đang có như đang trong cơn mê không biết mình thức dậy có còn thấy nguyên vẹn những gì mình đang thấy hay không.
Bạn ạ, mỗi ngày dù bạn sợ hay không sợ. Tiếp cận với báo chí và internet, ngày hôm qua, một thành phố ẫn còn trên bản đồ, ngày hôm nay vừa chưa tới giữa trưa, tsunami đã xoá sạch nó. Con người hoi hóp nằm dưới đống gạch vụn chờ được tìm kiếm. Người sống sót trở lại nơi bị tàn phá tìm kiếm những gì còn giữ lại được. Những hình ảnh đó dù có cố quên, cố gạt ra khỏi đầu óc của mình tôi vẫn không thể chối được một suy nghĩ mình đang có là đời sống này vô cùng bấp bênh bạn ạ. Không có gì, không có một điều gì trên thế gian này và ngay trong suy nghĩ của bạn có thể tồn tại vĩnh viễn. Bạn phải đối đầu với thay đổi, bạn phải thay đổi để đối đầu, bạn phải sợ, bạn phải chuẩn bị cho nổi sợ, vì ngày mai có thể không còn với người này hay với bạn, hay mọi thứ chỉ còn đếm được trong khoảnh khắc.
Tôi dặn hai con, nếu tsunami đến, bám vào cây hay vào bất cứ cái gì có thể bám chặt được nhé. Ở yên đó sẽ có người tới tìm cứu hai con. Trời, tôi dặn là để cho hai con yên tâm nhưng thật sự tôi đang làm chúng sợ vì tôi đâu không tìm hai đứa mà nói làm như tôi không còn trên thế gian này vậy.
Thấy chưa, trong điều bạn không sợ chứa đựng nổi sợ của người khác. Bạn nghĩ bạn không sợ khi nói điều đó nhưng thật sự là bạn sợ.
Tôi chỉ còn tin một điều tôi có thể làm được là hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn, ngày mai có thể là ngày cuối cùng tiếp theo và tiếp theo nữa. Để có thể nếu bất cứ ngày nào là ngày cuối cùng thật, bạn hãy tin bạn đã sống hết mình và hết lòng cho cuộc đời bạn đã có. Bạn tin tôi hay không? Tùy bạn đi nhé.
Cho Một Ngày .

Tôi Yêu Nhạc Đồng Quê Của Mỹ

Tôi Yêu Nhạc Đồng Quê Của Mỹ
Vành Khuyên

Khi mới nhập cư, mỗi lần tình cờ nghe loại nhạc đồng quê của Mỹ, tôi có cảm giác ngộ ngộ. Ngộ như những dịp tình cờ nghe một số ca sĩ không chuyên cất giọng ca cải lương mà luyến láy không đúng chỗ nghe không sướng cái lỗ tai như ca sĩ chuyên nghiệp hát vậy. Nhạc đồng quê của Mỹ vẫn lớn mạnh, vẫn có người yêu thích, con số người nghe và dĩa nhạc đồng quê từ những ca sĩ có hạng và ca sĩ mới ra lò hay mới nổi tiếng vẫn bán chạy như tôm tươi.
Những ca sĩ nhạc đồng quê cũ vẫn còn sức thu hút với những người yêu thích thời của họ và lớn lên cùng những bài hát họ thể hiện. Gần đây chương trình thần tượng âm nhạc trao giải cho nữ ca sĩ nhạc đồng quê Carrie Underwood và năm nay trao cho nam ca sĩ nhạc đồng quê trẻ nhất trong lịch sử Mỹ đoạt giải Scotty. Điều đó tạo sự chú ý trong tôi rất nhiều. Hai năm trước đây, tại chương trình American Got Talent một ca sĩ nhạc đồng quê không chuyên khác cũng thắng giải. Những bài ông đã hát dự thi hoàn toàn thuyết phục tôi. Họ giải bày thẳng từ trái tim, hát từ tấm lòng và từ sự chân thành của một con người.
Thật sự khi tới tiệm bán dĩa nhạc, bạn đi một vòng theo thứ tự a, b, c thì ABBA, Karen Capenters và cùng lắm là Jennifer Lopez đập vào mắt bạn. Nếu không phải quen thuộc từ thời bạn sống thì ít nhất trên tất cả các mạng truyền thông ở đâu cũng giới thiệu và ca ngợi người ca sĩ đó hoặc là đẹp nhất hoặc là bài hát đứng đầu bảng xếp hạng thì bạn mới để ý.
Tôi thì hay để ý tới ca từ. Những ca sĩ vừa sáng tác vừa thể hiện bài hát của họ thành công là con số ca sĩ đứng đầu bảng xếp hạng lâu nhất. Tôi thường bấm bụng bỏ tiền ra mua những đĩa nhạc như vậy vì hy vọng học thêm được chút vốn liếng tiếng Anh thực thụ. Nhạc đồng quê với ca từ chân chất cho tôi được sự thú vị đó.
Có nhiều lý do khiến tôi thích nhạc đồng quê, họ có gì nói đó, thích sao nói vậy, không thích nói luôn, họ diễn tả những điều mà nếu không sống đời sống bộc bạch như họ bạn không dám nói. Điều đó chỉ là bí mật cuộc đời bạn nhưng nó lại giản dị và dễ nói vô cùng như họ đem biểu lộ cảm giác khó nói đó vào nhạc đồng quê vậy. Có rất nhiều bài đã được ca sĩ các dòng nhạc khác hát bạn nghe rất bình thường, nhưng khi được các ca sĩ nhạc đồng quê thể hiện bạn lại nghe ra những điều khác mà bạn đã không tìm thấy được qua sự thể hiện của những người trước đó.
Tự nhiên tôi chợt muốn đem so sánh cảm giác tôi nghe cải lương hay dân ca ở Việt Nam so sánh với cảm giác sâu lắng khi nghe nhạc đồng quê nơi đây. Mỗi trưa ở Việt nam, những ngày tôi còn tại quê nhà, trưa nào tôi cũng chờ nhà hàng xóm mở chương trình dân ca, nhạc cổ mà nghe. Nghe sướng cái lỗ tai vô cùng. Nhạc dân ca và cải lương Việt nam với từng giai điệu độc đáo đã nuôi con người Việt Nam trong tôi lớn lên, tạo nền tảng và nguồn gốc thật vững chắc cho tôi hiểu tôi là ai, từ đâu tới đây trong cuộc đời này. Tôi không bao giờ quên những buổi trưa đó. Giờ có nằm lim dim trên võng nơi đây, tôi vẫn nhớ rõ như in từng cảm giác thực thụ tôi đã có trước đây dù đã hơn 20 năm xa cách.
Còn nơi đây tôi yêu Kenny Rogers, Tim McGraw, Shania Twain, Patsy Cline, Donna Fargo .... với những bài hát rất gần gũi với tình cảm và cảm giác tôi từng trải qua trong đời sống nhập cư, học hỏi và tìm hiểu văn hóa và sống thực trong đời sống văn hóa mà nếu bạn có hỏi tôi có thích nó 5 năm trước đây hay không, tôi sẽ nói không vì tôi hoàn toàn không hiểu và không thể tìm ra sự gần gũi và đồng cảm với loại nhạc này được.
Đời sống đối với tôi rất đơn giản, nếu có phức tạp, tôi sẽ tìm ra cách nhìn ra nó đơn giản để giải quyết và sống tiếp vì điều đó là thực chất của đời sống. Chỉ có con người muốn và cố tình làm cho nó phức tạp để phục vụ lợi ích nào đó của họ mà thôi.
Có những điều chưa bao giờ bạn quen thuộc mà một ngày nào đó tự nhiên nó trở nên quen thuộc với bạn tới không ngờ. Bạn cũng không hiểu tại sao, bạn thầm ước có nó mỗi ngày, để được nghe, được chia xẻ, được nói dùm bạn những điều bạn nghĩ mà bạn đã không có ai để được nói, được chia xẻ với.
Đời sống có những điều thật thú vị. Nhạc đồng quê của Mỹ đã tạo cho tôi sự thú vị đó và tôi vẫn còn ngạc nhiên vô cùng vì sự thú vị này của mình.
Tôi từng chia xẻ không dám bỏ tới cả 15 đồng để mua một cái dress thật đẹp. Điều đó cũng làm đẹp cuộc đời. Nhưng tôi dám bỏ cả gấp đôi, gấp ba số tiền không dám bỏ mua quần áo để mua nhạc đồng quê của Mỹ. Bạn biết không, vì số tiền này nó làm phong phú một ngày làm việc của tôi, giúp ngày của tôi qua nhanh hơn. Tôi thấy như chính tôi sống với bài hát, sống với cảm giác mà những người ca sĩ nhạc đồng quê đã tạo cho tôi. Tôi trở lại với đời sống riêng của mình đầy đủ và bản sắc hơn trong cái nguồn gốc tôi mang theo tới đây. Tôi hiểu được từ cái nguồn đó đã tạo cho tôi bản lĩnh để giúp tôi hiểu được sự thể hiện của nét nghệ thuật và văn hóa khác như hiểu và yêu nhạc đồng quê của Mỹ.
Đời sống của một người nhập cư ban đầu buồn và cô quạnh bao nhiêu, qua năm tháng tôi tìm ra sự hài hoà và sự hội nhập đã làm cho tôi thấy yêu đời hơn rất nhiều.
Trong đời sống bạn tìm một chỗ trú theo nghĩa nhà ở, an toàn trong công việc làm, tôi bước một bước cao hơn trên con đường đi tìm chính mình trong tình cảm của tôi với nhạc đồng quê của Mỹ.
Hy vọng một ngày nào đó bạn gặp lại tôi, bạn hỏi tôi còn thích nhạc đồng quê của Mỹ hay không, tôi vẫn sẽ nói YES.
Vành Khuyên