Tôi Yêu Nhạc Đồng Quê Của Mỹ
Vành Khuyên
Khi mới nhập cư, mỗi lần tình cờ nghe loại nhạc đồng quê của Mỹ, tôi có cảm giác ngộ ngộ. Ngộ như những dịp tình cờ nghe một số ca sĩ không chuyên cất giọng ca cải lương mà luyến láy không đúng chỗ nghe không sướng cái lỗ tai như ca sĩ chuyên nghiệp hát vậy. Nhạc đồng quê của Mỹ vẫn lớn mạnh, vẫn có người yêu thích, con số người nghe và dĩa nhạc đồng quê từ những ca sĩ có hạng và ca sĩ mới ra lò hay mới nổi tiếng vẫn bán chạy như tôm tươi.
Những ca sĩ nhạc đồng quê cũ vẫn còn sức thu hút với những người yêu thích thời của họ và lớn lên cùng những bài hát họ thể hiện. Gần đây chương trình thần tượng âm nhạc trao giải cho nữ ca sĩ nhạc đồng quê Carrie Underwood và năm nay trao cho nam ca sĩ nhạc đồng quê trẻ nhất trong lịch sử Mỹ đoạt giải Scotty. Điều đó tạo sự chú ý trong tôi rất nhiều. Hai năm trước đây, tại chương trình American Got Talent một ca sĩ nhạc đồng quê không chuyên khác cũng thắng giải. Những bài ông đã hát dự thi hoàn toàn thuyết phục tôi. Họ giải bày thẳng từ trái tim, hát từ tấm lòng và từ sự chân thành của một con người.
Thật sự khi tới tiệm bán dĩa nhạc, bạn đi một vòng theo thứ tự a, b, c thì ABBA, Karen Capenters và cùng lắm là Jennifer Lopez đập vào mắt bạn. Nếu không phải quen thuộc từ thời bạn sống thì ít nhất trên tất cả các mạng truyền thông ở đâu cũng giới thiệu và ca ngợi người ca sĩ đó hoặc là đẹp nhất hoặc là bài hát đứng đầu bảng xếp hạng thì bạn mới để ý.
Tôi thì hay để ý tới ca từ. Những ca sĩ vừa sáng tác vừa thể hiện bài hát của họ thành công là con số ca sĩ đứng đầu bảng xếp hạng lâu nhất. Tôi thường bấm bụng bỏ tiền ra mua những đĩa nhạc như vậy vì hy vọng học thêm được chút vốn liếng tiếng Anh thực thụ. Nhạc đồng quê với ca từ chân chất cho tôi được sự thú vị đó.
Có nhiều lý do khiến tôi thích nhạc đồng quê, họ có gì nói đó, thích sao nói vậy, không thích nói luôn, họ diễn tả những điều mà nếu không sống đời sống bộc bạch như họ bạn không dám nói. Điều đó chỉ là bí mật cuộc đời bạn nhưng nó lại giản dị và dễ nói vô cùng như họ đem biểu lộ cảm giác khó nói đó vào nhạc đồng quê vậy. Có rất nhiều bài đã được ca sĩ các dòng nhạc khác hát bạn nghe rất bình thường, nhưng khi được các ca sĩ nhạc đồng quê thể hiện bạn lại nghe ra những điều khác mà bạn đã không tìm thấy được qua sự thể hiện của những người trước đó.
Tự nhiên tôi chợt muốn đem so sánh cảm giác tôi nghe cải lương hay dân ca ở Việt Nam so sánh với cảm giác sâu lắng khi nghe nhạc đồng quê nơi đây. Mỗi trưa ở Việt nam, những ngày tôi còn tại quê nhà, trưa nào tôi cũng chờ nhà hàng xóm mở chương trình dân ca, nhạc cổ mà nghe. Nghe sướng cái lỗ tai vô cùng. Nhạc dân ca và cải lương Việt nam với từng giai điệu độc đáo đã nuôi con người Việt Nam trong tôi lớn lên, tạo nền tảng và nguồn gốc thật vững chắc cho tôi hiểu tôi là ai, từ đâu tới đây trong cuộc đời này. Tôi không bao giờ quên những buổi trưa đó. Giờ có nằm lim dim trên võng nơi đây, tôi vẫn nhớ rõ như in từng cảm giác thực thụ tôi đã có trước đây dù đã hơn 20 năm xa cách.
Còn nơi đây tôi yêu Kenny Rogers, Tim McGraw, Shania Twain, Patsy Cline, Donna Fargo .... với những bài hát rất gần gũi với tình cảm và cảm giác tôi từng trải qua trong đời sống nhập cư, học hỏi và tìm hiểu văn hóa và sống thực trong đời sống văn hóa mà nếu bạn có hỏi tôi có thích nó 5 năm trước đây hay không, tôi sẽ nói không vì tôi hoàn toàn không hiểu và không thể tìm ra sự gần gũi và đồng cảm với loại nhạc này được.
Đời sống đối với tôi rất đơn giản, nếu có phức tạp, tôi sẽ tìm ra cách nhìn ra nó đơn giản để giải quyết và sống tiếp vì điều đó là thực chất của đời sống. Chỉ có con người muốn và cố tình làm cho nó phức tạp để phục vụ lợi ích nào đó của họ mà thôi.
Có những điều chưa bao giờ bạn quen thuộc mà một ngày nào đó tự nhiên nó trở nên quen thuộc với bạn tới không ngờ. Bạn cũng không hiểu tại sao, bạn thầm ước có nó mỗi ngày, để được nghe, được chia xẻ, được nói dùm bạn những điều bạn nghĩ mà bạn đã không có ai để được nói, được chia xẻ với.
Đời sống có những điều thật thú vị. Nhạc đồng quê của Mỹ đã tạo cho tôi sự thú vị đó và tôi vẫn còn ngạc nhiên vô cùng vì sự thú vị này của mình.
Tôi từng chia xẻ không dám bỏ tới cả 15 đồng để mua một cái dress thật đẹp. Điều đó cũng làm đẹp cuộc đời. Nhưng tôi dám bỏ cả gấp đôi, gấp ba số tiền không dám bỏ mua quần áo để mua nhạc đồng quê của Mỹ. Bạn biết không, vì số tiền này nó làm phong phú một ngày làm việc của tôi, giúp ngày của tôi qua nhanh hơn. Tôi thấy như chính tôi sống với bài hát, sống với cảm giác mà những người ca sĩ nhạc đồng quê đã tạo cho tôi. Tôi trở lại với đời sống riêng của mình đầy đủ và bản sắc hơn trong cái nguồn gốc tôi mang theo tới đây. Tôi hiểu được từ cái nguồn đó đã tạo cho tôi bản lĩnh để giúp tôi hiểu được sự thể hiện của nét nghệ thuật và văn hóa khác như hiểu và yêu nhạc đồng quê của Mỹ.
Đời sống của một người nhập cư ban đầu buồn và cô quạnh bao nhiêu, qua năm tháng tôi tìm ra sự hài hoà và sự hội nhập đã làm cho tôi thấy yêu đời hơn rất nhiều.
Trong đời sống bạn tìm một chỗ trú theo nghĩa nhà ở, an toàn trong công việc làm, tôi bước một bước cao hơn trên con đường đi tìm chính mình trong tình cảm của tôi với nhạc đồng quê của Mỹ.
Hy vọng một ngày nào đó bạn gặp lại tôi, bạn hỏi tôi còn thích nhạc đồng quê của Mỹ hay không, tôi vẫn sẽ nói YES.
Vành Khuyên
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011
Cô Dâu Ở Tuổi 46
Cô Dâu Ở Tuổi 46
Vành Khuyên
Chị bạn hỏi tôi, "Ê Trâm, 46 rồi còn làm cô dâu được không Trâm ?". Tôi thấy thú vị, nhìn lên hỏi chị " 50 còn được chứ ở đó mà 46 không được, chị thấy ai mặc áo cưới tuổi này à ? ". Chị ỡm ờ " thì ...thì người bạn trai Mỹ hỏi cưới mà chị chỉ muốn làm giấy tờ rồi sống chung thôi ". Đàn bà rõ khổ, tôi thấy khổ thật chứ không phải chơi. Này nhé, yêu một người, muốn sống chung, thật ra đám cưới là sự chia xẻ hạnh phúc của đôi vợ chồng dù có tuổi hay không, mặc áo cưới hay không không thành vấn đề, có sự công bố trước gia đình, họ hàng, tôi thấy đã là đủ. Vì sợ lời ra tiếng vào mà phải suy nghĩ , trời, lấy chồng chứ có đi buôn gì không đúng đâu à. Tôi được thể hỏi tiếp : " Chị muốn mặc chị cứ mặc, thậm chí trong tiệc chị thay đổi ba bốn cái áo trắng đen gì tuỳ thích em cũng ủng hộ chị chứ đừng nói một cái, còn chị không muốn làm vì nghĩ chị với anh ta hiểu nhau đủ rồi, em ủng hộ luôn ". Chị cười mau mắn " hỏi ai cũng trả lời như Trâm thì chị đã xong lâu rồi, người này nói này, người kia lại nói khác, không dễ tính đâu ". Tôi kết luận với chị " trời, đời chị chứ đời người ta đâu, người ta không chịu trách nhiệm đến đau khổ hay hạnh phúc chị có đâu, chị làm gì chị vui cho cuộc sống của chị em đều ủng hộ. Có tin vui thì báo em nhé ".
Kinh nghiệm cuộc đời cho tôi hiểu vợ chồng là duyên số chứ không phải cứ muốn là đươc. Khi còn trẻ lúc yêu, người ta có thể thề sống chết với tình yêu mà còn bỏ nhau hà rầm, khi lớn tuổi kẻ thì lao vào, người thì tránh như tránh tên thợ săn do thất bại của hôn nhân trước. Cái câu hỏi mà họ phải tự hỏi họ là họ có hiểu và có nghiệm ra được làm thế nào nhận dạng được tình yêu chân thật hay không vì cũng như bao hiện tượng khác những gì có thể nhầm lẫn với tình yêu nhiều vô cùng.
Trong đời sống, ngoài sách vở ra, tôi thật sự muốn cha mẹ là một nguồn chính thức khác dạy cho con cái mình biết yêu và làm thế nào để nhận dạng tình yêu thật sự. Nhiều cha mẹ cho con cái mình cái ý niệm xem như không tiền, không bằng cấp thì chớ có rớ vào con cái mình nếu con của họ là con gái. Điều đó cũng đúng, chàng trai nào mà không lo nổi cho bản thân thì đúng là còn lo được tới ai. Nhưng liệu bằng cấp và tiền bạc có mua nổi một gia đình hạnh phúc hay không. Người Việt Nam hay nói cái câu có lớn mà không có khôn. Một chàng trai có thể học giỏi, nhiều bằng cấp nhưng về việc quan tâm và quán xuyến gia đình thì không tới đâu vì có thể điều đó nằm ngoài sự quan tâm của anh ta hay trong chừng mực nào đó cũng không ngoa khi nói anh ta đã không được dạy bài học tự mình phải làm cha làm mẹ như thế nào hay phải cải tiến cách làm cha làm mẹ của cha mẹ mình như thế nào, bổ sung những điều gì mà cha mẹ mình đã không làm được cho mình. Như tôi chẳng hạn, nhìn mẹ tôi hầu bố tôi từng bữa cơm, ngụm nước đến cả cây tăm xỉa răng sau khi ăn cơm, tôi thề mai mốt có chồng cũng làm vậy cho anh hiểu sự tận tụy của tôi với anh. Hiểu đâu à, khi tôi làm vậy anh trừng mắt " em làm như anh con nít không bằng, để anh tự lấy nước anh uống ". Ủa, vậy là khen hay chê, làm hay không làm. Hành động đó với cha mẹ tôi là yêu thương, còn với chồng tôi đó lại là xem thường.
Tôi đã từng không làm nữa, mà thật tôi cũng không biết phải làm gì để thể hiện yêu thương ngoài việc chung giường, chung mâm với người phối ngẫu của mình. Nếu hỏi tôi tiếc gì khi còn ở chung với cha mẹ, tôi chỉ tiếc mỗi một điều là cha mẹ không dạy được tôi bài học đơn thuần là yêu thương chân thành được thể hiện ra sao. Nếu bản thân tôi được chứng kiến những yêu thương giữa cha lẫn mẹ và cả những ẩu đả cúa cha mẹ, thì liệu tôi có đủ khôn ngoan trong đời để dàn ra cho chính bản thân một đáp án đầy đủ của sự yêu thương thật sự không.
Tôi còn nhớ cứ ra đường, trong trường, anh chàng nào thích mình, thấy hợp nhãn, nói chuyện có duyên hay hay là theo và đi cùng. Chẳng thì giờ đâu mà xem xét, yêu thích hay có thì giờ cho chuyện riêng tư để tự tìm xem trong đời sống chung có thể hợp nhau không. Cỡ tôi hồi đó còn chưa biết và tự vẽ ra rồi đời sống riêng sẽ ra sao, bao nhiêu con, ở đâu, làm gì khi lập gia đình. Viễn cảnh đó khi tôi yêu thương ai hầu như hoàn toàn không đặt ra cho tôi câu hỏi nào, yêu là yêu, lấy là lấy, không yêu thì có cho vàng cũng không lấy. Do vậy mà tôi không thích cái câu người xưa vẫn nói cứ lấy đi là hợp à. Câu đó có thể đúng với người xưa khi cả hai bị gả ép không hề biết mặt nhau mà vẫn ăn đời ở kiếp cho đến lúc cái chết chia lìa họ. Xã hội ngày nay đã tiến hóa và văn minh hơn rất nhiều. Trong đời sống chung, nhiều mâu thuẫn, đụng chạm, không được thử thách đầy đủ để đủ sức chịu đựng trải qua những sóng gió trong đời sống chung cùng nhau, hôn nhân đổ gãy liền. Tôi cũng ghét cái câu nói, về già đời sống vợ chồng chỉ còn là tình nghĩa. Sai luôn. Tôi đã từng nhìn thấy hai ông bà cụ dắt tay nhau đi bộ mỗi chiều, đi ăn sáng cùng nhau, vẫn chăm sóc và nhìn nhau thân ái. Nhiều khi tôi còn cảm nhận cái nhìn có khi còn tha thiết hơn nhiều vì họ biết ơn trong đời sống hiện tại họ vẫn còn bên nhau và còn có nhau đến tuổi này.
Cái ông hàng xóm gần nhà tôi đến lạ. Lúc rảnh rỗi, tôi mang hai đứa trẻ nhà tôi sang chơi với ông theo lời ông yêu cầu. Mai sáng gặp ông ông lại than tôi làm vậy khiến ông buồn hơn. Trời ơi trời, tôi biết làm sao. Ông bảo lẽ ra ông phải có đời sống như vậy, con cái, vợ chồng bên nhau vậy mà không hoàn không, đời ông chỉ như một cái bóng. Cứ đứng núi này trông núi nọ cho chết. Tìm niềm vui từ niềm vui của người khác cũng là một cách. Không ai, không một ai có thể thay đổi quá khứ thì ông buồn làm gì. Nếu đời sống không cho tôi một đứa con trai và một đứa con gái như hiện tại, có lẽ tôi đã sách bị đi thiện nguyện cho một tổ chức phi lợi nhuận nào đó , không nhà không cửa như hôm nay. Thêm vào đó tôi muốn đề cập tới cái chuyện người Mỹ hay nói " fall in" anh "fall out" of love. Khi con cái đã lớn cũng gần nữa số cặp vợ chồng kết thúc bằng tờ giấy ly dị, họ cho răng tình yêu của họ không còn như thuở trước ( làm sao được đầy đủ như trước mà so sánh chi). Hồi xuân hay triệu chứng mãn kinh của người phụ nữ đóng góp vào chuyện đó thì chỉ còn nhờ sự hiểu biết và thông cảm của cả vợ lẫn chồng chứ không thể từ một phía nào đơn độc được.
Trở lại cái chuyện cô dâu tuổi 46, chị còn mãi suy nghĩ và cho rằng đâu phải chị lấy chồng lần đầu, vả lại lấy chị lấy người bản xứ người ta thì họ hàng bạn bè người dị nghị nhiều hơn tán đồng. Họ nói chị theo kiểu gì như là vơ bèo, vặt tép. Người bản xứ thì sao chứ, ăn thua là chồng tương lai của chị, ông ta có tốt với chị hay không; chị có tốt với ông ta hay không khi nhỡ chị hay ông có vấn đề gì về sức khoẻ mà hai người vẫn yêu thương và bên nhau. Lời của ông Toà đọc cho hai người nói theo trước khi nói I DO rất dài mà tôi chỉ còn nhớ mỗi chữ “for sickness and for health” thật đúng vô cùng. Nó nói lên sự đồng cam cộng khổ là điều tiên quyết làm nên một đời sống vợ chồng đúng nghĩa và không ai trong hai người được quên điều đó.
Nếu là tôi, tôi suy nghĩ về điều đồng cam cộng khổ này nhiều hơn là điều đời sống phải có đôi, có cặp. Nhưng đôi cặp gì thì cũng phải có tình yêu thương chân thành và đủ mạnh để đi suốt với người bạn đời tới cuối con đường. Dù biết rằng không ai nhìn được tương lai nhưng hiểu được lòng mình và tình cảm của mình trước khi nói I DO thì được chứ tại sao lại không được.
Tôi thấy mừng cho chị vì qua những đau khổ của đời sống, chị tìm được một chỗ dựa tinh thần cho mình và mong chỗ dựa đó của chị sẽ là vĩnh cửu. Tôi nói với chị : " Hạnh phúc cho mình chứ cho ai đâu chị, vui buồn gì cũng do mình gieo, trồng và gặt hái, chị có lòng tin cho chị thì em cũng có lòng tin cho đời sống sắp tới của chị ".
Tối qua chị báo tin cho tôi tháng tới chị sẽ là cô dâu 46 tuổi. Lễ cưới của chị sẽ tổ chức đơn giản ở một công viên, chị bạn tôi sẽ mặc áo dài trắng, chú rể người bản xứ mặc vest. Chị hỏi tôi muốn làm phụ dâu cho chị hay không, tôi bảo chị để em chạy dọn dẹp cho chị có ích hơn. Chị nghe và đồng ý.
Cô dâu 46 tuổi của em, bài viết này dành cho chị và với tình thân mong chị sẽ hạnh phúc trọn vẹn với người chị chọn tới cuối con đường đời nhé.
Vành Khuyên
Vành Khuyên
Chị bạn hỏi tôi, "Ê Trâm, 46 rồi còn làm cô dâu được không Trâm ?". Tôi thấy thú vị, nhìn lên hỏi chị " 50 còn được chứ ở đó mà 46 không được, chị thấy ai mặc áo cưới tuổi này à ? ". Chị ỡm ờ " thì ...thì người bạn trai Mỹ hỏi cưới mà chị chỉ muốn làm giấy tờ rồi sống chung thôi ". Đàn bà rõ khổ, tôi thấy khổ thật chứ không phải chơi. Này nhé, yêu một người, muốn sống chung, thật ra đám cưới là sự chia xẻ hạnh phúc của đôi vợ chồng dù có tuổi hay không, mặc áo cưới hay không không thành vấn đề, có sự công bố trước gia đình, họ hàng, tôi thấy đã là đủ. Vì sợ lời ra tiếng vào mà phải suy nghĩ , trời, lấy chồng chứ có đi buôn gì không đúng đâu à. Tôi được thể hỏi tiếp : " Chị muốn mặc chị cứ mặc, thậm chí trong tiệc chị thay đổi ba bốn cái áo trắng đen gì tuỳ thích em cũng ủng hộ chị chứ đừng nói một cái, còn chị không muốn làm vì nghĩ chị với anh ta hiểu nhau đủ rồi, em ủng hộ luôn ". Chị cười mau mắn " hỏi ai cũng trả lời như Trâm thì chị đã xong lâu rồi, người này nói này, người kia lại nói khác, không dễ tính đâu ". Tôi kết luận với chị " trời, đời chị chứ đời người ta đâu, người ta không chịu trách nhiệm đến đau khổ hay hạnh phúc chị có đâu, chị làm gì chị vui cho cuộc sống của chị em đều ủng hộ. Có tin vui thì báo em nhé ".
Kinh nghiệm cuộc đời cho tôi hiểu vợ chồng là duyên số chứ không phải cứ muốn là đươc. Khi còn trẻ lúc yêu, người ta có thể thề sống chết với tình yêu mà còn bỏ nhau hà rầm, khi lớn tuổi kẻ thì lao vào, người thì tránh như tránh tên thợ săn do thất bại của hôn nhân trước. Cái câu hỏi mà họ phải tự hỏi họ là họ có hiểu và có nghiệm ra được làm thế nào nhận dạng được tình yêu chân thật hay không vì cũng như bao hiện tượng khác những gì có thể nhầm lẫn với tình yêu nhiều vô cùng.
Trong đời sống, ngoài sách vở ra, tôi thật sự muốn cha mẹ là một nguồn chính thức khác dạy cho con cái mình biết yêu và làm thế nào để nhận dạng tình yêu thật sự. Nhiều cha mẹ cho con cái mình cái ý niệm xem như không tiền, không bằng cấp thì chớ có rớ vào con cái mình nếu con của họ là con gái. Điều đó cũng đúng, chàng trai nào mà không lo nổi cho bản thân thì đúng là còn lo được tới ai. Nhưng liệu bằng cấp và tiền bạc có mua nổi một gia đình hạnh phúc hay không. Người Việt Nam hay nói cái câu có lớn mà không có khôn. Một chàng trai có thể học giỏi, nhiều bằng cấp nhưng về việc quan tâm và quán xuyến gia đình thì không tới đâu vì có thể điều đó nằm ngoài sự quan tâm của anh ta hay trong chừng mực nào đó cũng không ngoa khi nói anh ta đã không được dạy bài học tự mình phải làm cha làm mẹ như thế nào hay phải cải tiến cách làm cha làm mẹ của cha mẹ mình như thế nào, bổ sung những điều gì mà cha mẹ mình đã không làm được cho mình. Như tôi chẳng hạn, nhìn mẹ tôi hầu bố tôi từng bữa cơm, ngụm nước đến cả cây tăm xỉa răng sau khi ăn cơm, tôi thề mai mốt có chồng cũng làm vậy cho anh hiểu sự tận tụy của tôi với anh. Hiểu đâu à, khi tôi làm vậy anh trừng mắt " em làm như anh con nít không bằng, để anh tự lấy nước anh uống ". Ủa, vậy là khen hay chê, làm hay không làm. Hành động đó với cha mẹ tôi là yêu thương, còn với chồng tôi đó lại là xem thường.
Tôi đã từng không làm nữa, mà thật tôi cũng không biết phải làm gì để thể hiện yêu thương ngoài việc chung giường, chung mâm với người phối ngẫu của mình. Nếu hỏi tôi tiếc gì khi còn ở chung với cha mẹ, tôi chỉ tiếc mỗi một điều là cha mẹ không dạy được tôi bài học đơn thuần là yêu thương chân thành được thể hiện ra sao. Nếu bản thân tôi được chứng kiến những yêu thương giữa cha lẫn mẹ và cả những ẩu đả cúa cha mẹ, thì liệu tôi có đủ khôn ngoan trong đời để dàn ra cho chính bản thân một đáp án đầy đủ của sự yêu thương thật sự không.
Tôi còn nhớ cứ ra đường, trong trường, anh chàng nào thích mình, thấy hợp nhãn, nói chuyện có duyên hay hay là theo và đi cùng. Chẳng thì giờ đâu mà xem xét, yêu thích hay có thì giờ cho chuyện riêng tư để tự tìm xem trong đời sống chung có thể hợp nhau không. Cỡ tôi hồi đó còn chưa biết và tự vẽ ra rồi đời sống riêng sẽ ra sao, bao nhiêu con, ở đâu, làm gì khi lập gia đình. Viễn cảnh đó khi tôi yêu thương ai hầu như hoàn toàn không đặt ra cho tôi câu hỏi nào, yêu là yêu, lấy là lấy, không yêu thì có cho vàng cũng không lấy. Do vậy mà tôi không thích cái câu người xưa vẫn nói cứ lấy đi là hợp à. Câu đó có thể đúng với người xưa khi cả hai bị gả ép không hề biết mặt nhau mà vẫn ăn đời ở kiếp cho đến lúc cái chết chia lìa họ. Xã hội ngày nay đã tiến hóa và văn minh hơn rất nhiều. Trong đời sống chung, nhiều mâu thuẫn, đụng chạm, không được thử thách đầy đủ để đủ sức chịu đựng trải qua những sóng gió trong đời sống chung cùng nhau, hôn nhân đổ gãy liền. Tôi cũng ghét cái câu nói, về già đời sống vợ chồng chỉ còn là tình nghĩa. Sai luôn. Tôi đã từng nhìn thấy hai ông bà cụ dắt tay nhau đi bộ mỗi chiều, đi ăn sáng cùng nhau, vẫn chăm sóc và nhìn nhau thân ái. Nhiều khi tôi còn cảm nhận cái nhìn có khi còn tha thiết hơn nhiều vì họ biết ơn trong đời sống hiện tại họ vẫn còn bên nhau và còn có nhau đến tuổi này.
Cái ông hàng xóm gần nhà tôi đến lạ. Lúc rảnh rỗi, tôi mang hai đứa trẻ nhà tôi sang chơi với ông theo lời ông yêu cầu. Mai sáng gặp ông ông lại than tôi làm vậy khiến ông buồn hơn. Trời ơi trời, tôi biết làm sao. Ông bảo lẽ ra ông phải có đời sống như vậy, con cái, vợ chồng bên nhau vậy mà không hoàn không, đời ông chỉ như một cái bóng. Cứ đứng núi này trông núi nọ cho chết. Tìm niềm vui từ niềm vui của người khác cũng là một cách. Không ai, không một ai có thể thay đổi quá khứ thì ông buồn làm gì. Nếu đời sống không cho tôi một đứa con trai và một đứa con gái như hiện tại, có lẽ tôi đã sách bị đi thiện nguyện cho một tổ chức phi lợi nhuận nào đó , không nhà không cửa như hôm nay. Thêm vào đó tôi muốn đề cập tới cái chuyện người Mỹ hay nói " fall in" anh "fall out" of love. Khi con cái đã lớn cũng gần nữa số cặp vợ chồng kết thúc bằng tờ giấy ly dị, họ cho răng tình yêu của họ không còn như thuở trước ( làm sao được đầy đủ như trước mà so sánh chi). Hồi xuân hay triệu chứng mãn kinh của người phụ nữ đóng góp vào chuyện đó thì chỉ còn nhờ sự hiểu biết và thông cảm của cả vợ lẫn chồng chứ không thể từ một phía nào đơn độc được.
Trở lại cái chuyện cô dâu tuổi 46, chị còn mãi suy nghĩ và cho rằng đâu phải chị lấy chồng lần đầu, vả lại lấy chị lấy người bản xứ người ta thì họ hàng bạn bè người dị nghị nhiều hơn tán đồng. Họ nói chị theo kiểu gì như là vơ bèo, vặt tép. Người bản xứ thì sao chứ, ăn thua là chồng tương lai của chị, ông ta có tốt với chị hay không; chị có tốt với ông ta hay không khi nhỡ chị hay ông có vấn đề gì về sức khoẻ mà hai người vẫn yêu thương và bên nhau. Lời của ông Toà đọc cho hai người nói theo trước khi nói I DO rất dài mà tôi chỉ còn nhớ mỗi chữ “for sickness and for health” thật đúng vô cùng. Nó nói lên sự đồng cam cộng khổ là điều tiên quyết làm nên một đời sống vợ chồng đúng nghĩa và không ai trong hai người được quên điều đó.
Nếu là tôi, tôi suy nghĩ về điều đồng cam cộng khổ này nhiều hơn là điều đời sống phải có đôi, có cặp. Nhưng đôi cặp gì thì cũng phải có tình yêu thương chân thành và đủ mạnh để đi suốt với người bạn đời tới cuối con đường. Dù biết rằng không ai nhìn được tương lai nhưng hiểu được lòng mình và tình cảm của mình trước khi nói I DO thì được chứ tại sao lại không được.
Tôi thấy mừng cho chị vì qua những đau khổ của đời sống, chị tìm được một chỗ dựa tinh thần cho mình và mong chỗ dựa đó của chị sẽ là vĩnh cửu. Tôi nói với chị : " Hạnh phúc cho mình chứ cho ai đâu chị, vui buồn gì cũng do mình gieo, trồng và gặt hái, chị có lòng tin cho chị thì em cũng có lòng tin cho đời sống sắp tới của chị ".
Tối qua chị báo tin cho tôi tháng tới chị sẽ là cô dâu 46 tuổi. Lễ cưới của chị sẽ tổ chức đơn giản ở một công viên, chị bạn tôi sẽ mặc áo dài trắng, chú rể người bản xứ mặc vest. Chị hỏi tôi muốn làm phụ dâu cho chị hay không, tôi bảo chị để em chạy dọn dẹp cho chị có ích hơn. Chị nghe và đồng ý.
Cô dâu 46 tuổi của em, bài viết này dành cho chị và với tình thân mong chị sẽ hạnh phúc trọn vẹn với người chị chọn tới cuối con đường đời nhé.
Vành Khuyên
Tiếng Việt Của Tôi
Tiếng Việt Của Tôi
Vành Khuyên
Tôi tình cờ đọc được ý kiến một bạn đọc viết dưới bài của tôi phàn nàn về cách tôi dùng chữ. Tôi đã dùng chữ chất lượng thay vì có thể dùng chữ phẩm chất theo người đó là đúng hơn. Khi đọc những dòng chữ này, tôi biết ơn bạn đọc này vô cùng, không phải vì bà ta đúng khi sửa tôi mà tự tận đáy lòng tôi biết ơn trăn trở và suy nghĩ của bà ta trong việc sử dụng ngôn ngữ không chỉ cứ trong bài viết của tôi mà có thể trong các bài viết khác, của các tác giả khác, thế nào và không thể tránh là bạn đọc sẽ gặp phải cái gọi là " sạn " mà tác giả nào đó dù không cố tình đã cho bạn một cảm giác không "đã" hay " chói tai " vì chữ hay từ đó trước năm 75 người ta không dùng.
Khi tôi vào đọc tin tức thế giới trên mạng, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt, nhiều bài viết tiếng Việt thật sự làm tôi bất mãn, dùng chữ rất là sáo rỗng, nhưng rồi sao, người ta có quyền viết như thế, tôi không thể cho tiếng Việt của tôi là thuần tuý rồi đổ cho tiếng Việt hiện tại là sáo rỗng, cho dù 5, hay 10 năm nữa có thể tiếng Việt tại Việt Nam sẽ phát triến theo một hướng mà có thể làm tôi quyết định không dám đọc tin tức từ các mạng bên nhà. Điều đó hoàn toàn là lựa chọn của tôi, tôi tìm chỗ khác đọc chứ sao. Ngôn ngữ không tự nó quyết định sự phát triển mà động lực của nó là chiều hướng phát triển của xã hội, ngôn ngữ tự phát sinh ra những mới mẻ để thích hợp và đóng góp vào những đặc trưng của thời nó sinh ra. Tôi còn lạ gì.
Thật sự vào cái mốc 1975, tôi mới 10 tuổi, lúc đó tôi mới học lớp 4. Tiếng Việt có là bao hả bạn. Viết một bài luận tả ngay chính người mẹ mình còn chưa xong. Tôi ở Việt Nam cho tới 24 tuổi thì đi định cư. Tôi có 14 năm tiếp cận với xã hội của chế độ đương thời tại Việt Nam. Phải nói cho công bằng rằng, dù cùng chế độ nhưng xã hội lúc đó rất khác với xã hội tại Việt Nam bây giờ và tôi cũng không thể quy đồng hai giai đoạn khác xa nhau này của cùng một chế độ. Cũng như tôi nghiệm ra nét văn hóa trước 75 mà đa số bạn đọc của Việt báo tiếp cận cũng khác rất xa những gì tôi tiếp cận khi tôi còn là cô bé 10 tuổi. Cũng như không quá đáng lắm nếu nói tiếng Việt của tôi chẳng giống ai. Mà tiếng Việt của bất cứ ai cũng có nét riêng do kinh nghiệm đời sống và văn hóa người đó tiếp cận, so sánh làm sao được. Bảo đừng dùng chữ này, chữ nọ, phải dùng chữ kia vì thời trước dùng như vậy, tôi thấy vô lý vô cùng. Điều đó phạm vào quyền tự do của con người. Tuy nhiên để nói cho công bằng, trong chừng mực nào đó tôi cũng không thể ngăn bạn đọc không có thiện cảm những chữ tôi hay người khác dùng được vì đó là tự do của họ.
Khi mới định cư, nếu bạn cho tôi thổ lộ, tôi sẽ nói với bạn rằng, khổ lắm, tiếng Việt không buồn nhớ, tiếng Anh thì không rành, tôi thật sự không biết mình sẽ tồn tại ra sao trong cái thế giới tôi không còn nhìn ra được chính bản thân tôi là ai. Ít nhất là 5 năm đầu tôi trăn trở vô cùng . Những bà giáo ESL rất tế nhị, không nỡ sửa đỏ loè bài luận tiếng Anh của tôi, nhưng tôi biết, dù có cả 14 năm học tiếng Anh tại Việt Nam, những bài luận đó của tôi còn thua xa một học sinh tiểu học. Nhưng có sao đâu à, tôi vẫn phải viết, vẫn phải tiếp cận, vẫn phải học và hiểu rằng tôi dù có muốn ngừng học cũng không được vì ngừng là chết liền.
Khi mới nhận việc tại sở xã hội, cô nhân viên người Việt trước tôi đưa cho bài thi thử việc là một bản đơn tiếng Anh đòi tôi bản dịch bản đó ra tiếng Việt. Thú thật cô biết tôi biết tiếng Việt chứ không phải không, biết theo kiểu nào, nói được, đọc được hay viết được cho người Việt hiểu, chứ không cần viết hay. Thử vậy thôi chứ khi tôi được nhận thì cũng chỉ là người ta đặt lòng tin đại vào tôi và vận may đến với tôi chứ chưa chắc tiếng Việt tôi hay hơn người khác. Nếu tôi không đọc, không viết tiếng Việt khoảng 3 năm lúc mới định cư và trong thời điểm tôi nhận việc tôi cũng chỉ dịch đại văn bản của bài thi họ đưa mà thôi. Bất cứ thứ tiếng nào cũng vậy, dù là tiếng mẹ đẻ, khi bạn không dùng thường xuyên nó cũng mai một đi. Ngoài ra ngôn ngữ là văn hoá, ít nhiều gì cũng có sự bất đồng, nhất là những gì từ thực tế, xã hội Việt nam không có thẻ xanh thì cái tiếng Anh họ gọi là Permanent Resident Card tôi chả biết dịch ra làm sao cả. Tôi dịch trong bản dịch thử việc là thẻ xanh còn đúng ra phải gọi là thẻ thường trú. Nhưng thẻ xanh hay thẻ thường thú gì cũng là theo nghĩa chữ, còn nghĩa về văn hóa, xã hội thì giữa hai đất nước không có tương đồng, ai đến định cư nơi đây mới hiểu thôi.
Hệ thống đơn từ cho khách đến xin trợ cấp dù có cố làm đơn giản thì cũng không tránh được những hiểu lầm, người bản xứ còn lầm chứ đừng nói chi người mới nhập cư. Ở đây tôi không bàn tới cái chuyện cố tình lầm. Khi được gửi đơn xin trợ cấp bằng tiếng Anh, những khách người Việt nam của tôi họ phàn nàn không hiểu đơn nói gì. Khi tôi đổi lại gửi đơn bằng tiếng Việt, họ cũng gọi tôi bảo chị ơi em không hiểu. Ủa vậy tôi phải làm sao. Ý họ thật sự là gì tôi không biết nhưng đây không còn là vấn đề tiếng Việt hay tiếng Anh mà là sự sẳn lòng cung cấp thông tin cho nhân viên xã hội chuyển tải vào hệ thống của nhà nước để ra lợi nhuận cho họ. Người Việt nam rất thông minh và sáng dạ, đôi khi sử dụng sự thông minh đó hơn mức cần thiết để nói ra những điều hơi ngớ ngẩn mà tôi chính tôi, trung gian của hai bên, khách và nhà nước, cũng phải kỷ luật và nghiêm minh với chính mình lắm mới tìm ra được cách giải quyết mà không sợ mất lòng họ hay không làm mất lòng tin của sở.
Có những điều trong đời không trắng không đen, dù tôi biết đen mà chưa ai biết đen, tôi tự học bài học không nói ra cho tới khi cái người đã từng cho không đen tự xác nhận là đen. Mắc chi tôi phải nói cho mất lòng ra. Tôi rất cám ơn sự tương đối rõ ràng trong luật trợ cấp của Mỹ có thể giúp tôi làm việc công minh mà không sợ bị đổ cho là không biết tiếng Việt hay không đủ tiếng Anh. Tôi có đủ cả, chỉ có người không thích quyết định của tôi nhận định khác đi để mong làm tôi nổi giận. Trước đây tôi cũng dễ nổi nóng, tôi buồn và rất buồn khi cả khách Mỹ, lẫn khách Việt nhận quyết định của tôi mà họ không vừa ý họ dùng những lời lăng mạ bản thân tôi nhiều khi hơn mức cần thiết cho tôi hiểu tôi chả giúp gì cho đời sống đang khốn khó của họ. Tôi đau lòng lắm chứ, đau cho họ chứ không cho tôi. Họ nhìn họ có thể họ đang thiếu nhưng cái cách nhà nước bắt tôi nhìn họ là không thiếu. Như vậy vấn đề là sự khác nhau giữa hai cách nhìn thôi chả dính líu gì tới bản thân và tư cách của tôi cả. Nghĩ được như vậy, tôi mới ngồi ở công việc này tới tháng 6 năm nay là 18 năm rồi.
Cũng giống như bạn đọc bảo tôi dùng chữ của Việt cộng, thật sự tôi còn một chữ Việt nào để mà dùng tôi biết ơn chữ đó. Tôi đọc tin tức trên mạng mỗi ngày, chữ nào tôi thích tôi sẽ giữ đó để mà dùng hay có thể tự nó đã đi vào trong đầu tôi hồi nào không hay. Chữ nào tôi không thích hay bản thân tôi thấy không đúng thì có đọc và thấy cả bao nhiêu lần nói thật tôi cũng chẳng dùng làm gì.
Tiếng Việt tôi đang sử dụng nó mang bản sắc cá nhân tôi, con người tôi và lòng tự trọng tôi có cho tiếng mẹ đẻ khi tôi đang sống tha hương. Ai không thích chữ tôi dùng đều có quyền nói lên suy nghĩ của họ. Tuy nhiên khi thấy tôi dùng đi dùng lại xin đừng phật ý và cho đó là không đúng và quy tôi vào một thể chế chính trị nào đó. Lý do là vì vốn tiếng Việt đó là từ cá nhân tôi, bạn không dùng vì bạn cho đó là từ của Việt cộng là quyền của bạn. Chữ nghĩ nó chả có tội gì cả, nó chả mang một màu sắc chính trị nào hết, chỉ có con người gán cho nó màu sắc đó vì họ muốn mà thôi.
Tôi chẳng là nhà văn, nhà thơ chi, tôi chỉ nguyện làm một người Việt đúng nghĩa trên mảnh đất đã cho tôi rất nhiều cơ hội được hiểu chính tôi là ai trong cuộc đời này.
Xin cảm ơn một ngày nữa tôi có trong tầm tay, được viết, được đọc và được cảm tiếng mẹ đẻ cúa mình như ngày hôm nay.
Vành Khuyên
Vành Khuyên
Tôi tình cờ đọc được ý kiến một bạn đọc viết dưới bài của tôi phàn nàn về cách tôi dùng chữ. Tôi đã dùng chữ chất lượng thay vì có thể dùng chữ phẩm chất theo người đó là đúng hơn. Khi đọc những dòng chữ này, tôi biết ơn bạn đọc này vô cùng, không phải vì bà ta đúng khi sửa tôi mà tự tận đáy lòng tôi biết ơn trăn trở và suy nghĩ của bà ta trong việc sử dụng ngôn ngữ không chỉ cứ trong bài viết của tôi mà có thể trong các bài viết khác, của các tác giả khác, thế nào và không thể tránh là bạn đọc sẽ gặp phải cái gọi là " sạn " mà tác giả nào đó dù không cố tình đã cho bạn một cảm giác không "đã" hay " chói tai " vì chữ hay từ đó trước năm 75 người ta không dùng.
Khi tôi vào đọc tin tức thế giới trên mạng, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt, nhiều bài viết tiếng Việt thật sự làm tôi bất mãn, dùng chữ rất là sáo rỗng, nhưng rồi sao, người ta có quyền viết như thế, tôi không thể cho tiếng Việt của tôi là thuần tuý rồi đổ cho tiếng Việt hiện tại là sáo rỗng, cho dù 5, hay 10 năm nữa có thể tiếng Việt tại Việt Nam sẽ phát triến theo một hướng mà có thể làm tôi quyết định không dám đọc tin tức từ các mạng bên nhà. Điều đó hoàn toàn là lựa chọn của tôi, tôi tìm chỗ khác đọc chứ sao. Ngôn ngữ không tự nó quyết định sự phát triển mà động lực của nó là chiều hướng phát triển của xã hội, ngôn ngữ tự phát sinh ra những mới mẻ để thích hợp và đóng góp vào những đặc trưng của thời nó sinh ra. Tôi còn lạ gì.
Thật sự vào cái mốc 1975, tôi mới 10 tuổi, lúc đó tôi mới học lớp 4. Tiếng Việt có là bao hả bạn. Viết một bài luận tả ngay chính người mẹ mình còn chưa xong. Tôi ở Việt Nam cho tới 24 tuổi thì đi định cư. Tôi có 14 năm tiếp cận với xã hội của chế độ đương thời tại Việt Nam. Phải nói cho công bằng rằng, dù cùng chế độ nhưng xã hội lúc đó rất khác với xã hội tại Việt Nam bây giờ và tôi cũng không thể quy đồng hai giai đoạn khác xa nhau này của cùng một chế độ. Cũng như tôi nghiệm ra nét văn hóa trước 75 mà đa số bạn đọc của Việt báo tiếp cận cũng khác rất xa những gì tôi tiếp cận khi tôi còn là cô bé 10 tuổi. Cũng như không quá đáng lắm nếu nói tiếng Việt của tôi chẳng giống ai. Mà tiếng Việt của bất cứ ai cũng có nét riêng do kinh nghiệm đời sống và văn hóa người đó tiếp cận, so sánh làm sao được. Bảo đừng dùng chữ này, chữ nọ, phải dùng chữ kia vì thời trước dùng như vậy, tôi thấy vô lý vô cùng. Điều đó phạm vào quyền tự do của con người. Tuy nhiên để nói cho công bằng, trong chừng mực nào đó tôi cũng không thể ngăn bạn đọc không có thiện cảm những chữ tôi hay người khác dùng được vì đó là tự do của họ.
Khi mới định cư, nếu bạn cho tôi thổ lộ, tôi sẽ nói với bạn rằng, khổ lắm, tiếng Việt không buồn nhớ, tiếng Anh thì không rành, tôi thật sự không biết mình sẽ tồn tại ra sao trong cái thế giới tôi không còn nhìn ra được chính bản thân tôi là ai. Ít nhất là 5 năm đầu tôi trăn trở vô cùng . Những bà giáo ESL rất tế nhị, không nỡ sửa đỏ loè bài luận tiếng Anh của tôi, nhưng tôi biết, dù có cả 14 năm học tiếng Anh tại Việt Nam, những bài luận đó của tôi còn thua xa một học sinh tiểu học. Nhưng có sao đâu à, tôi vẫn phải viết, vẫn phải tiếp cận, vẫn phải học và hiểu rằng tôi dù có muốn ngừng học cũng không được vì ngừng là chết liền.
Khi mới nhận việc tại sở xã hội, cô nhân viên người Việt trước tôi đưa cho bài thi thử việc là một bản đơn tiếng Anh đòi tôi bản dịch bản đó ra tiếng Việt. Thú thật cô biết tôi biết tiếng Việt chứ không phải không, biết theo kiểu nào, nói được, đọc được hay viết được cho người Việt hiểu, chứ không cần viết hay. Thử vậy thôi chứ khi tôi được nhận thì cũng chỉ là người ta đặt lòng tin đại vào tôi và vận may đến với tôi chứ chưa chắc tiếng Việt tôi hay hơn người khác. Nếu tôi không đọc, không viết tiếng Việt khoảng 3 năm lúc mới định cư và trong thời điểm tôi nhận việc tôi cũng chỉ dịch đại văn bản của bài thi họ đưa mà thôi. Bất cứ thứ tiếng nào cũng vậy, dù là tiếng mẹ đẻ, khi bạn không dùng thường xuyên nó cũng mai một đi. Ngoài ra ngôn ngữ là văn hoá, ít nhiều gì cũng có sự bất đồng, nhất là những gì từ thực tế, xã hội Việt nam không có thẻ xanh thì cái tiếng Anh họ gọi là Permanent Resident Card tôi chả biết dịch ra làm sao cả. Tôi dịch trong bản dịch thử việc là thẻ xanh còn đúng ra phải gọi là thẻ thường trú. Nhưng thẻ xanh hay thẻ thường thú gì cũng là theo nghĩa chữ, còn nghĩa về văn hóa, xã hội thì giữa hai đất nước không có tương đồng, ai đến định cư nơi đây mới hiểu thôi.
Hệ thống đơn từ cho khách đến xin trợ cấp dù có cố làm đơn giản thì cũng không tránh được những hiểu lầm, người bản xứ còn lầm chứ đừng nói chi người mới nhập cư. Ở đây tôi không bàn tới cái chuyện cố tình lầm. Khi được gửi đơn xin trợ cấp bằng tiếng Anh, những khách người Việt nam của tôi họ phàn nàn không hiểu đơn nói gì. Khi tôi đổi lại gửi đơn bằng tiếng Việt, họ cũng gọi tôi bảo chị ơi em không hiểu. Ủa vậy tôi phải làm sao. Ý họ thật sự là gì tôi không biết nhưng đây không còn là vấn đề tiếng Việt hay tiếng Anh mà là sự sẳn lòng cung cấp thông tin cho nhân viên xã hội chuyển tải vào hệ thống của nhà nước để ra lợi nhuận cho họ. Người Việt nam rất thông minh và sáng dạ, đôi khi sử dụng sự thông minh đó hơn mức cần thiết để nói ra những điều hơi ngớ ngẩn mà tôi chính tôi, trung gian của hai bên, khách và nhà nước, cũng phải kỷ luật và nghiêm minh với chính mình lắm mới tìm ra được cách giải quyết mà không sợ mất lòng họ hay không làm mất lòng tin của sở.
Có những điều trong đời không trắng không đen, dù tôi biết đen mà chưa ai biết đen, tôi tự học bài học không nói ra cho tới khi cái người đã từng cho không đen tự xác nhận là đen. Mắc chi tôi phải nói cho mất lòng ra. Tôi rất cám ơn sự tương đối rõ ràng trong luật trợ cấp của Mỹ có thể giúp tôi làm việc công minh mà không sợ bị đổ cho là không biết tiếng Việt hay không đủ tiếng Anh. Tôi có đủ cả, chỉ có người không thích quyết định của tôi nhận định khác đi để mong làm tôi nổi giận. Trước đây tôi cũng dễ nổi nóng, tôi buồn và rất buồn khi cả khách Mỹ, lẫn khách Việt nhận quyết định của tôi mà họ không vừa ý họ dùng những lời lăng mạ bản thân tôi nhiều khi hơn mức cần thiết cho tôi hiểu tôi chả giúp gì cho đời sống đang khốn khó của họ. Tôi đau lòng lắm chứ, đau cho họ chứ không cho tôi. Họ nhìn họ có thể họ đang thiếu nhưng cái cách nhà nước bắt tôi nhìn họ là không thiếu. Như vậy vấn đề là sự khác nhau giữa hai cách nhìn thôi chả dính líu gì tới bản thân và tư cách của tôi cả. Nghĩ được như vậy, tôi mới ngồi ở công việc này tới tháng 6 năm nay là 18 năm rồi.
Cũng giống như bạn đọc bảo tôi dùng chữ của Việt cộng, thật sự tôi còn một chữ Việt nào để mà dùng tôi biết ơn chữ đó. Tôi đọc tin tức trên mạng mỗi ngày, chữ nào tôi thích tôi sẽ giữ đó để mà dùng hay có thể tự nó đã đi vào trong đầu tôi hồi nào không hay. Chữ nào tôi không thích hay bản thân tôi thấy không đúng thì có đọc và thấy cả bao nhiêu lần nói thật tôi cũng chẳng dùng làm gì.
Tiếng Việt tôi đang sử dụng nó mang bản sắc cá nhân tôi, con người tôi và lòng tự trọng tôi có cho tiếng mẹ đẻ khi tôi đang sống tha hương. Ai không thích chữ tôi dùng đều có quyền nói lên suy nghĩ của họ. Tuy nhiên khi thấy tôi dùng đi dùng lại xin đừng phật ý và cho đó là không đúng và quy tôi vào một thể chế chính trị nào đó. Lý do là vì vốn tiếng Việt đó là từ cá nhân tôi, bạn không dùng vì bạn cho đó là từ của Việt cộng là quyền của bạn. Chữ nghĩ nó chả có tội gì cả, nó chả mang một màu sắc chính trị nào hết, chỉ có con người gán cho nó màu sắc đó vì họ muốn mà thôi.
Tôi chẳng là nhà văn, nhà thơ chi, tôi chỉ nguyện làm một người Việt đúng nghĩa trên mảnh đất đã cho tôi rất nhiều cơ hội được hiểu chính tôi là ai trong cuộc đời này.
Xin cảm ơn một ngày nữa tôi có trong tầm tay, được viết, được đọc và được cảm tiếng mẹ đẻ cúa mình như ngày hôm nay.
Vành Khuyên
Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011
I Have No Feeling
I Have No Feeling
Vành Khuyên
I have no feeling any more
One minute you are fine
Next minute I am on fire
We are different somehow
I tried to tell you
Any minute I was blue
You took it like a joke
It was very hard to go thru
Goodbye my sweetheart
The toughest thing I do
I will remember the goods
From everything with you.
Vành Khuyên
I have no feeling any more
One minute you are fine
Next minute I am on fire
We are different somehow
I tried to tell you
Any minute I was blue
You took it like a joke
It was very hard to go thru
Goodbye my sweetheart
The toughest thing I do
I will remember the goods
From everything with you.
Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010
vk
Tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm
Năm sinh: 1965 .
Thương : sự tế nhị ,thành thật , thẳng thắn ,
Ghét : các trò nhục mạ cá nhân qua văn chương
Từng viết qua các bút hiệu Vành Khuyên , Quang Ngọc , Hà Xuyên , Vân Quỳnh
Tham gia viết từ năm 2000 và thả sáng tác tại các site đi qua vừa đủ để ngán ngẩm không muốn viết nữa nhưng thật kỳ là vẫn còn viết .
Sở thích , trúng số độc đắc , khỏi làm gì ngồi viết không chơi cho vui .
Sở trường : Truyện ngắn, thơ chỉ làm theo cảm hứng
Thơ tôi không làm theo luật do không biết luật , tuy nhiên với tôi , thơ là cảm xúc nhất thời , nhiều khi tôi còn không tin mình làm được thơ nên dù làm thơ tầm bậy , tôi vẫn để đó chơi cho tươi mát cuộc đời , chả dám đem nó đi đâu.
Cuộc đời viết lách thì chả có gì nổi bật , chỉ ghét sự khoa trương , coi ta đây là nhất , hơn thua hay dở phụ thuộc vào cảm giác mỗi người , cảm giác đó lại phụ thuộc vào lúc người ta khoẻ hay ốm đau bịnh tật gì đó .
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết .
Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi .
Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người .
Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Tiểu Sử Chi Tiết
Sinh năm 1965 tại Sài Gòn trong gia đình ba là quân nhân, mẹ buôn bán nhỏ tại chợ Bình Tây.
Cấp I học tại trường Nguyễn Tri Phương, Q10 gần sân vận động Thống Nhất
Cấp II học tại Nguyễn Chí Thanh gần ngã sáu Chợ Lớn cho tới lớp 8
Từ lớp 9 cho tới lớp 12 học tại Nguyễn An Ninh quận 10 gần Bến Xe Lê Hồng Phong
Năm 1980 tham gia lần đầu tiên sinh hoạt viết lách tại Câu lạc bộ sáng tác của tòa soạn báo Khăn Quàng Đỏ tại thành phố Sài gòn, sinh hoạt được gần một năm thì nghỉ vì phải lo chuyện học thi vào đại học
Thi Đại Học 3 lần vào có một khoa Khoa Anh Văn Trường Đại Học Tổng Hợp nhưng không đậu, lần thứ ba jkho^ng đậu được chuyển vào Trung Học Văn Hóa Nghệ Thuật khoa Thư Viện, học được một năm, chán, nghỉ học thi lại vào Đại Học cũng Khoa Anh Văn, lần này thiếu 1/2 điểm được nhận vào nhưng không phải chính quy mà hệ tự đào tạo đóng học phí theo học kỳ. Học tới học kỳ I năm thứ hai nghỉ học đi định cư tại Salem, Oregon.
Đến Mỹ 1990, tốt nghiệp A A năm 1992 , dự tính trở thành nhân viên Criminal Justice nhưng có những biến động trong cuộc sống nên từ bỏ Salem , lên thành phố lớn Portland cũng tại Oregon đi học tiếp và theo đuổi ngành Ngôn Ngữ Học
Cùng năm định cư tại Portland nhận được công việc làm nhân viên xã hội cho sở xã hội thành phố Beaverton, từ đó vừa đi làm vừa đi học cho tới 1996 ra Cử Nhân với hai phân ngành Ngôn Ngữ Học và Giao Tế.
Cuộc sống cá nhân biến động rất nhiều cho tới năm 2000 bắt đầu viết đầu tiên tại site Đất Việt, những bài viết từ 2000 đến 2003 đều ở đó, sau đó qua Tuổi Trẻ Cười, Trinh Nữ , Đặc Trưng, Gạch Nối OnLine rồi Tetet, sau đó đi đâu cũng thấy con người giả dối , chán quá định cư tại Trinh Nữ cho đỡ nhức đầu.
Dù viết chơi cho vui, nhưng người viết đặt rất nhiều tâm huyết và tình cảm của mình trong bài, mong những tâm hồn đồng cảm sẽ tự tìm thấy cho mình những an ủi, động viên để đi tiếp trong cuộc sống
Từ bỏ mộng làm nhà văn vì thấy đó chỉ là danh hảo, mình như thế nào mình biết đủ rồi, hai tiếng nhà văn làm cái đầu mụ lại, viết là phải hay, nghe không đặng, thà làm dân dã sướng hơn.
Trong đời ghét nhất ba cái trò sạo sự của những kẻ ham danh, đóng kịch, giả nhân, giả nghĩa, đi đâu đụng cũng tránh đi chỗ khác cho yên thân.
Không biết còn viết được bao lâu nữa , nhưng còn thở là còn viết và hy vọng chỉ tạo ra thêm của cải tinh thần cho riêng mình.
Mai đây khi ai còn nhớ tới tôi như Vành Khuyên, hãy nhớ bằng tấm lòng của một con người nhân ái , tôi không sợ dị nghị, không sợ tai tiếng, không sợ chi hết, chỉ sợ lòng người không còn đủ thật cho nhau ngay khi đứng trước phần mộ nhau thì chán quá đi hả.
Cuộc sống chỉ đáng quý khi có tình người, tình đồng loại. Hãy sống bằng trái tim của mình.
Đây là những nhận xét ba dòng từ những người bạn tôi quý nhất
Song Giang : Chân thành nên trực tính, trực tính nên oan khiêng , oan khiêng nên phiền muộn
Anh Hàn Lệ Nhân :
Sau hơn sáu năm gác tù và nằm nhà đọc sách, tôi quyết định leo lên sân chơi chữ nghĩa trên Internet từ cuối năm 2003. Trang Web tiếng Việt đầu tiên tôi đăng nhập là Trinhnu.com và qua đó tôi quen biết thêm nhiều bạn văn mới, trong đó có Miên Thụy và Vành Khuyên là hai người bạn tôi thường xuyên liên lạc và dù chưa gặp mặt, lần hồi chúng tôi trở nên thân tình. Hai tiếng thân tình ở đây hàm ý chúng tôi tuy tuổi tác, phái tính có dị biệt nhưng rất thoải mái khi trao đổi, tranh luận, tâm tình học hỏi lẫn nhau trong mọi vấn đề, tư hay công, văn nghệ cũng như xã hội, chính trị. Riêng đối với Vành Khuyên, qua văn thơ mà tôi đã được đọc và đặc biệt qua các trao đổi bên lề, tôi cảm được Vành Khuyên là một người viết sống thực với chính mình và biểu hiện cái thực đó vào chữ nghĩa, không trau chuốt, không đỏm dáng, không lườn lẹo như thường tình vốn thích cu ky làm đẹp câu văn, câu thơ với chủ ý trước hết và sau cùng cốt sao vừa lòng người đọc.
Lúc mới tìm đọc Vành Khuyên, bắt gặp vài nhóm chữ thường xuyên được lặp lại trong hầu như mỗi bài viết, tôi hoàn toàn không chút dị ứng, ngược lại nhờ đó tôi khẳng đoán Vành Khuyên gốc Miền Nam. Vài bạn văn, khi nhận định về Vành Khuyên, nói với tôi là Vành Khuyên "hơi tửng" nên có lối viết tuột luột, táo tợn... Tôi chưa bao giờ tỏ ý đồng tình hay phản bác đối với các nhận định trên vì với tôi, đó mới chỉ là Phê chứ chưa là Bình. Phê, ai làm cũng được. Bình, chưa chắc. Tôi vẫn nghĩ, đọc văn đọc thơ trước hết phải dọn sẵn cho mình tấm lòng thông cảm, càng rộng càng tốt, thiếu sự thông cảm thì chẳng thà đừng đọc hoặc giả lỡ đọc thì quên đi hay giữ im lặng. Cái "tửng" của Vành Khuyên đổi gì tôi cũng đổi, bán mấy tôi cũng mua.
Nếu quả thật văn là người thì, theo tôi, Vành Khuyên trong đời thường cũng như trong đời văn, do ít gặp sự thông cảm thường tình nên hằng khao khát sự đồng cảm từ trong gang tấc cận kề đến vạn dặm xa xôi...]
Hàn Lệ Nhân.
Phạm Ngọc Quỳnh Trang
Bà là người "năng động", có 1 chút nam tính , hông thi'ch chuyện "ba đía",
đứa nào mà làm bà "sùng máu" thì bà "bằm" cho như `tử
Nguyên Đỗ
Chị Vành Khuyên, một nhân viên xã hội, làm biên tập viên của Giao Mùa đã lâu rồi,
và cộng tác với nhiều diễn đàn trên mạng lưới. Chị lăn lội, từng trải với đời, đã thấy, nghe, tiếp xúc với nhiều người mọi giới nên phần nào thơ văn cũng phản ảnh cuộc sống chị đã giao tiếp và nhận thức. Thơ văn chị viết rất nhiều, văn hay hơn thơ, phong phú, có nhiều sắc thái, có khi tế nhị, có khi thẳng đến độ táo bạo, văn có những bài viết rất hay nhưng cũng có những bài hơi...quá thật, không được viết kỹ lưỡng cho lắm. Tính tình chị thẳng thắn, dễ bốc đồng và hờn giận, ai không quen lâu hay thông cảm có thể hiểu lầm là nhà văn này tửng tửng bất thường, nhưng chị có một tâm hồn quảng đại, giao thiệp rất rộng, và cũng mau hết giận...
Con người ngay thẳng, bộc trực, mau tức, mau quên bẵng!
Văn xuôi phong phú, dồi dào, đủ khía cạnh, và rất thực!
Thơ phú tùy hứng, phóng khoáng, không gò bó, thích tự do, !
Chị Hiền Vy
1) Người đàn bà trẻ, với mái tóc ngắn... nhìn hiền nhưng lại rất buồn...
2) Văn phong thành thật, không che dấu, không đánh bóng...
3) Tính tình thẳng thắn, không xua nịnh, không sợ ai... nên luôn bày tỏ thật lòng mình, khiến nhiều người không hiểu...
4) Tôi quen VK trên những diễn đàn, đã nói chuyện qua phone với VK và nhận ra là giọng nói của VK hiền lành, ấm áp, không như lời văn của VK làm đôi lúc người đọc tưởng VK rất... con trai.
Năm sinh: 1965 .
Thương : sự tế nhị ,thành thật , thẳng thắn ,
Ghét : các trò nhục mạ cá nhân qua văn chương
Từng viết qua các bút hiệu Vành Khuyên , Quang Ngọc , Hà Xuyên , Vân Quỳnh
Tham gia viết từ năm 2000 và thả sáng tác tại các site đi qua vừa đủ để ngán ngẩm không muốn viết nữa nhưng thật kỳ là vẫn còn viết .
Sở thích , trúng số độc đắc , khỏi làm gì ngồi viết không chơi cho vui .
Sở trường : Truyện ngắn, thơ chỉ làm theo cảm hứng
Thơ tôi không làm theo luật do không biết luật , tuy nhiên với tôi , thơ là cảm xúc nhất thời , nhiều khi tôi còn không tin mình làm được thơ nên dù làm thơ tầm bậy , tôi vẫn để đó chơi cho tươi mát cuộc đời , chả dám đem nó đi đâu.
Cuộc đời viết lách thì chả có gì nổi bật , chỉ ghét sự khoa trương , coi ta đây là nhất , hơn thua hay dở phụ thuộc vào cảm giác mỗi người , cảm giác đó lại phụ thuộc vào lúc người ta khoẻ hay ốm đau bịnh tật gì đó .
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết .
Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi .
Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người .
Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Tiểu Sử Chi Tiết
Sinh năm 1965 tại Sài Gòn trong gia đình ba là quân nhân, mẹ buôn bán nhỏ tại chợ Bình Tây.
Cấp I học tại trường Nguyễn Tri Phương, Q10 gần sân vận động Thống Nhất
Cấp II học tại Nguyễn Chí Thanh gần ngã sáu Chợ Lớn cho tới lớp 8
Từ lớp 9 cho tới lớp 12 học tại Nguyễn An Ninh quận 10 gần Bến Xe Lê Hồng Phong
Năm 1980 tham gia lần đầu tiên sinh hoạt viết lách tại Câu lạc bộ sáng tác của tòa soạn báo Khăn Quàng Đỏ tại thành phố Sài gòn, sinh hoạt được gần một năm thì nghỉ vì phải lo chuyện học thi vào đại học
Thi Đại Học 3 lần vào có một khoa Khoa Anh Văn Trường Đại Học Tổng Hợp nhưng không đậu, lần thứ ba jkho^ng đậu được chuyển vào Trung Học Văn Hóa Nghệ Thuật khoa Thư Viện, học được một năm, chán, nghỉ học thi lại vào Đại Học cũng Khoa Anh Văn, lần này thiếu 1/2 điểm được nhận vào nhưng không phải chính quy mà hệ tự đào tạo đóng học phí theo học kỳ. Học tới học kỳ I năm thứ hai nghỉ học đi định cư tại Salem, Oregon.
Đến Mỹ 1990, tốt nghiệp A A năm 1992 , dự tính trở thành nhân viên Criminal Justice nhưng có những biến động trong cuộc sống nên từ bỏ Salem , lên thành phố lớn Portland cũng tại Oregon đi học tiếp và theo đuổi ngành Ngôn Ngữ Học
Cùng năm định cư tại Portland nhận được công việc làm nhân viên xã hội cho sở xã hội thành phố Beaverton, từ đó vừa đi làm vừa đi học cho tới 1996 ra Cử Nhân với hai phân ngành Ngôn Ngữ Học và Giao Tế.
Cuộc sống cá nhân biến động rất nhiều cho tới năm 2000 bắt đầu viết đầu tiên tại site Đất Việt, những bài viết từ 2000 đến 2003 đều ở đó, sau đó qua Tuổi Trẻ Cười, Trinh Nữ , Đặc Trưng, Gạch Nối OnLine rồi Tetet, sau đó đi đâu cũng thấy con người giả dối , chán quá định cư tại Trinh Nữ cho đỡ nhức đầu.
Dù viết chơi cho vui, nhưng người viết đặt rất nhiều tâm huyết và tình cảm của mình trong bài, mong những tâm hồn đồng cảm sẽ tự tìm thấy cho mình những an ủi, động viên để đi tiếp trong cuộc sống
Từ bỏ mộng làm nhà văn vì thấy đó chỉ là danh hảo, mình như thế nào mình biết đủ rồi, hai tiếng nhà văn làm cái đầu mụ lại, viết là phải hay, nghe không đặng, thà làm dân dã sướng hơn.
Trong đời ghét nhất ba cái trò sạo sự của những kẻ ham danh, đóng kịch, giả nhân, giả nghĩa, đi đâu đụng cũng tránh đi chỗ khác cho yên thân.
Không biết còn viết được bao lâu nữa , nhưng còn thở là còn viết và hy vọng chỉ tạo ra thêm của cải tinh thần cho riêng mình.
Mai đây khi ai còn nhớ tới tôi như Vành Khuyên, hãy nhớ bằng tấm lòng của một con người nhân ái , tôi không sợ dị nghị, không sợ tai tiếng, không sợ chi hết, chỉ sợ lòng người không còn đủ thật cho nhau ngay khi đứng trước phần mộ nhau thì chán quá đi hả.
Cuộc sống chỉ đáng quý khi có tình người, tình đồng loại. Hãy sống bằng trái tim của mình.
Đây là những nhận xét ba dòng từ những người bạn tôi quý nhất
Song Giang : Chân thành nên trực tính, trực tính nên oan khiêng , oan khiêng nên phiền muộn
Anh Hàn Lệ Nhân :
Sau hơn sáu năm gác tù và nằm nhà đọc sách, tôi quyết định leo lên sân chơi chữ nghĩa trên Internet từ cuối năm 2003. Trang Web tiếng Việt đầu tiên tôi đăng nhập là Trinhnu.com và qua đó tôi quen biết thêm nhiều bạn văn mới, trong đó có Miên Thụy và Vành Khuyên là hai người bạn tôi thường xuyên liên lạc và dù chưa gặp mặt, lần hồi chúng tôi trở nên thân tình. Hai tiếng thân tình ở đây hàm ý chúng tôi tuy tuổi tác, phái tính có dị biệt nhưng rất thoải mái khi trao đổi, tranh luận, tâm tình học hỏi lẫn nhau trong mọi vấn đề, tư hay công, văn nghệ cũng như xã hội, chính trị. Riêng đối với Vành Khuyên, qua văn thơ mà tôi đã được đọc và đặc biệt qua các trao đổi bên lề, tôi cảm được Vành Khuyên là một người viết sống thực với chính mình và biểu hiện cái thực đó vào chữ nghĩa, không trau chuốt, không đỏm dáng, không lườn lẹo như thường tình vốn thích cu ky làm đẹp câu văn, câu thơ với chủ ý trước hết và sau cùng cốt sao vừa lòng người đọc.
Lúc mới tìm đọc Vành Khuyên, bắt gặp vài nhóm chữ thường xuyên được lặp lại trong hầu như mỗi bài viết, tôi hoàn toàn không chút dị ứng, ngược lại nhờ đó tôi khẳng đoán Vành Khuyên gốc Miền Nam. Vài bạn văn, khi nhận định về Vành Khuyên, nói với tôi là Vành Khuyên "hơi tửng" nên có lối viết tuột luột, táo tợn... Tôi chưa bao giờ tỏ ý đồng tình hay phản bác đối với các nhận định trên vì với tôi, đó mới chỉ là Phê chứ chưa là Bình. Phê, ai làm cũng được. Bình, chưa chắc. Tôi vẫn nghĩ, đọc văn đọc thơ trước hết phải dọn sẵn cho mình tấm lòng thông cảm, càng rộng càng tốt, thiếu sự thông cảm thì chẳng thà đừng đọc hoặc giả lỡ đọc thì quên đi hay giữ im lặng. Cái "tửng" của Vành Khuyên đổi gì tôi cũng đổi, bán mấy tôi cũng mua.
Nếu quả thật văn là người thì, theo tôi, Vành Khuyên trong đời thường cũng như trong đời văn, do ít gặp sự thông cảm thường tình nên hằng khao khát sự đồng cảm từ trong gang tấc cận kề đến vạn dặm xa xôi...]
Hàn Lệ Nhân.
Phạm Ngọc Quỳnh Trang
Bà là người "năng động", có 1 chút nam tính , hông thi'ch chuyện "ba đía",
đứa nào mà làm bà "sùng máu" thì bà "bằm" cho như `tử
Nguyên Đỗ
Chị Vành Khuyên, một nhân viên xã hội, làm biên tập viên của Giao Mùa đã lâu rồi,
và cộng tác với nhiều diễn đàn trên mạng lưới. Chị lăn lội, từng trải với đời, đã thấy, nghe, tiếp xúc với nhiều người mọi giới nên phần nào thơ văn cũng phản ảnh cuộc sống chị đã giao tiếp và nhận thức. Thơ văn chị viết rất nhiều, văn hay hơn thơ, phong phú, có nhiều sắc thái, có khi tế nhị, có khi thẳng đến độ táo bạo, văn có những bài viết rất hay nhưng cũng có những bài hơi...quá thật, không được viết kỹ lưỡng cho lắm. Tính tình chị thẳng thắn, dễ bốc đồng và hờn giận, ai không quen lâu hay thông cảm có thể hiểu lầm là nhà văn này tửng tửng bất thường, nhưng chị có một tâm hồn quảng đại, giao thiệp rất rộng, và cũng mau hết giận...
Con người ngay thẳng, bộc trực, mau tức, mau quên bẵng!
Văn xuôi phong phú, dồi dào, đủ khía cạnh, và rất thực!
Thơ phú tùy hứng, phóng khoáng, không gò bó, thích tự do, !
Chị Hiền Vy
1) Người đàn bà trẻ, với mái tóc ngắn... nhìn hiền nhưng lại rất buồn...
2) Văn phong thành thật, không che dấu, không đánh bóng...
3) Tính tình thẳng thắn, không xua nịnh, không sợ ai... nên luôn bày tỏ thật lòng mình, khiến nhiều người không hiểu...
4) Tôi quen VK trên những diễn đàn, đã nói chuyện qua phone với VK và nhận ra là giọng nói của VK hiền lành, ấm áp, không như lời văn của VK làm đôi lúc người đọc tưởng VK rất... con trai.
Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010
Trôi
Trôi
Vành Khuyên
Em lạ sao cứ để tình mình trôi
Về bến anh, không neo đậu
Không hứa hẹn gì
Dù rất nhiều cảm xúc đậm ghi.
Tình mới đến đã nhìn được kết thúc
Giữa điểm tan lại tận rõ sum vầy
Cuộc đời này, tan hợp thế mà hay
Anh và em, cận lối, không cận tình, chẳng nhìn ra lối thoát.
Những đêm vui, những ngày dài
Bên nhau, nghĩ về nhau
Hai con người, hai thế giới
Thế giới nào là của cả đôi ta
Thuộc về nhau, những chan hoà bất tận.
------------------------
Floating
Vành Khuyên
So surprised I let my love floating
To your side no promising
You and I keep floating
Between us so much strong feeling exist.
Love is just there, I can see the end
Near the end I can see we can’t stand to separate
What a love in this world
So near, so far, you and I seem no way to get out.
Lovely nights are mixed with longer days
Think of each other
You and I, two persons, two so different worlds
Still believe some space in the middle belongs to both
So I hope joys and happiness will never end, Darling
Vành Khuyên
Em lạ sao cứ để tình mình trôi
Về bến anh, không neo đậu
Không hứa hẹn gì
Dù rất nhiều cảm xúc đậm ghi.
Tình mới đến đã nhìn được kết thúc
Giữa điểm tan lại tận rõ sum vầy
Cuộc đời này, tan hợp thế mà hay
Anh và em, cận lối, không cận tình, chẳng nhìn ra lối thoát.
Những đêm vui, những ngày dài
Bên nhau, nghĩ về nhau
Hai con người, hai thế giới
Thế giới nào là của cả đôi ta
Thuộc về nhau, những chan hoà bất tận.
------------------------
Floating
Vành Khuyên
So surprised I let my love floating
To your side no promising
You and I keep floating
Between us so much strong feeling exist.
Love is just there, I can see the end
Near the end I can see we can’t stand to separate
What a love in this world
So near, so far, you and I seem no way to get out.
Lovely nights are mixed with longer days
Think of each other
You and I, two persons, two so different worlds
Still believe some space in the middle belongs to both
So I hope joys and happiness will never end, Darling
Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010
Joke
Joke
Vành Khuyên
You turned my love into a joke
So painful no tear could fall
I remembered all you said a lot
Pretty tangible heartache couldn't hold.
I asked myself why?
The thing we had was so love alike
I wanted to treasure it
My life seemed so fine
You can joke about anything
My accent, my English, my wandering
But one thing I don't want you to joke
The love for me you pretended
Not worth to go through
My sorrows and all blues
Your pretense created
As hell I've been thru
No joke or else I've been moved.
---------------
Trò Đùa
Anh biến tình yêu của em thành trò đùa
Thật khủng khiếp đến độ em không còn muốn khóc
Em nhớ lại tất cả những điều anh từng nói
Trùng khớp vô cùng trái tim có muốn cũng không còn biết đau
Em tự hỏi em tại sao
Những gì có giữa em và anh sao giống tình yêu quá đi
Em muốn giữ mãi
Dù có đối trá, cuộc sống của em dựa vào đó vẫn đẹp vô cùng
Anh có thể đùa trên bất cứ điều gì
Giọng nói, tiếng Anh hay em cứ luẩn quẩn trước cửa nhà anh
Nhưng một điều em không bao giờ muốn anh biết thành trò đùa
Đó là tình yêu giả vờ anh đã làm bấy lâu nay
Em không đáng phải chịu đựng những điều như thế
Đau khổ và buồn bả
Từ sự dối trá của anh mà ra
Em như bị đày xuống địa ngục
Anh đừng dối em nữa, em đau khổ lắm .
Vành Khuyên
You turned my love into a joke
So painful no tear could fall
I remembered all you said a lot
Pretty tangible heartache couldn't hold.
I asked myself why?
The thing we had was so love alike
I wanted to treasure it
My life seemed so fine
You can joke about anything
My accent, my English, my wandering
But one thing I don't want you to joke
The love for me you pretended
Not worth to go through
My sorrows and all blues
Your pretense created
As hell I've been thru
No joke or else I've been moved.
---------------
Trò Đùa
Anh biến tình yêu của em thành trò đùa
Thật khủng khiếp đến độ em không còn muốn khóc
Em nhớ lại tất cả những điều anh từng nói
Trùng khớp vô cùng trái tim có muốn cũng không còn biết đau
Em tự hỏi em tại sao
Những gì có giữa em và anh sao giống tình yêu quá đi
Em muốn giữ mãi
Dù có đối trá, cuộc sống của em dựa vào đó vẫn đẹp vô cùng
Anh có thể đùa trên bất cứ điều gì
Giọng nói, tiếng Anh hay em cứ luẩn quẩn trước cửa nhà anh
Nhưng một điều em không bao giờ muốn anh biết thành trò đùa
Đó là tình yêu giả vờ anh đã làm bấy lâu nay
Em không đáng phải chịu đựng những điều như thế
Đau khổ và buồn bả
Từ sự dối trá của anh mà ra
Em như bị đày xuống địa ngục
Anh đừng dối em nữa, em đau khổ lắm .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)