Buồn Vui Đời Thường
Vành Khuyên
Tôi hỏi một người bạn, chị à, tại sao cuộc đời em nhiều thứ không ai muốn mà nó vẫn xảy ra với em thế chị. Là một người viết, ham viết, muốn viết và phải viết bằng chính tâm lòng thật của mình nhưng có nhất thiết là phải thật sự trải qua mới viết được không?
Thấy tôi than, người bạn đó an ủi tôi, em nhìn xuống đi bao nhiêu người khổ hơn em đó. Cái triết lý quen quen nhưng tôi không hoàn toàn đồng ý. Người có tiền khổ theo cách có tiền, người có tình khổ theo cách có tình. Nếu nói như thế này, bất cứ người nào trong hoàn cảnh của mình cũng tìm ra lẽ khổ riêng khi người ta không hài lòng với hiện tại, cứ tập cho mình chấp nhận những gì mình đang có, chấp nhận vô điều kiện và tập quen với nó là hết khổ liền.
Thật sự nhiều cái là phải chấp nhận chứ không cần phải tập chi.
Năm 1975, cái năm cuối cùng gia đình tôi còn đủ cả thành viên.
Tới năm 1981, người anh thứ của tôi chết trên đường vượt biên. Cả tàu tất cả con nít còn sống, anh tôi chết đuối đau làm sao. Người anh tôi thương nhất chết ngay ngày rằm Trung Thu. Tôi không bao giờ chấp nhận điều đó vì năm nào mẹ tôi giỗ tôi cũng không ăn thứ gì bà cúng cả vì ăn là chấp nhận. Dù vậy tôi có bao giờ gặp lại anh tôi đâu. Trong đêm ngủ nằm mơ, tôi thấy anh tôi nằm võng trên đảo, cười huyên thuyên và nói chuyện với tôi rằng anh không về nhà đâu đến mà đau lòng vì anh chọn ở lại đó.
Tôi thì từ nhỏ, quấn quýt cha mẹ anh chị em. Dù không nói chuyện được với ai vì bản tính cô độc tôi vẫn mong gia đình tôi có ngày sum họp trọn vẹn, đầy đủ, cha mẹ mạnh khoẻ và thương yêu mình và mình thương yêu họ. Ngay cho tới lúc này, cha mẹ tôi vẫn còn giận tôi và không cho phép tôi lại nhà họ vì tôi luôn hành xử và đứng trên lập trường của mình như là một con người độc lập. Nhiều khi trong cuộc đời, bạn rất đau khổ khi phải làm điều gì đó dù bạn biết là đúng nhưng vẫn đau khổ. Tôi không dám bỏ cha, bỏ mẹ, nhưng cuộc đời thăng trầm quá, mỗi lần cha mẹ cho tôi về nhà họ, tôi đều mang theo những thăng trầm đời tôi theo mà họ phải trăn trở, đau khổ cho tôi, tôi đành chấp nhận không về nhà họ nữa khi quyết định mọi chuyện một mình dù trái ý họ cho họ có thể là buồn mà bỏ mặc tôi. Nhiều khi tôi bị hiểu lầm đến là đau đớn nhưng ai được sinh ra lại muốn mình vì có hiếu với cha mẹ mà làm con người thiếu lễ độ với người thân khi cha mẹ mình không thích người thân đó hả bạn. Làm một con người chân chính trong đời khó vô cùng và nhiều khi tôi phải trăn trở biết là bao lâu.
Nhiều khi lạc lõng trong đời quá, tôi đã từng phải viết những dòng thơ không mấy lạc quan
Why The World Is So Cruel
Vành Khuyên
The world is so cruel
Or people in it so cruel to themselves
They step on one another
They treat one another badly
To see all around suffered
Religions are shirts
Covering their hearts
Bad or good
No one knows until it unveiled
People cry in front of religious statues
Hope their lives better
It has been worse day by day
They keep praying like nothing happened
Laughing or crying
Just a single action
Represents inside out
No one cares about
So I tell you now
You are in a very cruel world
Keep your heart
Keep your soul
Don’t be cruel
Or else your humanity will be sold.
Viết vậy thôi chứ trong đời thường để đi cho trọn không nuối tiếc, tôi vẫn phải giữ cho mình những gì từng là của mình, những gì đã tìm lại được hay mới tìm được mà thấy phù hợp với đời sống hiện tại. Nhiều lúc hiểu ra không ai cho không mình thứ gì, tất cả mọi thứ mình nhận đều có giá của nó, không trả trước cũng phải trả sau dù khi tôi đưa mọi người thân, người quen thứ gì tôi đều không ra giá vì tôi không ra giá cho bất cứ việc gì tôi làm. Nhưng làm sao bắt mọi người và mọi thứ giống như mình nghĩ. Đau khổ riết rồi cũng phải tìm cách luồn lách tránh xa khỏi suy nghĩ làm mình buồn giữ mãi sao được mà giữ.
Một người bạn khác nghe tôi tâm sự cách sống của tôi lại cho rằng tôi đang sống như một nạn nhân mà không biết tận hưởng đời sống. Tôi hỏi bạn ấy hiểu theo cách nào. Người đó giải thích rằng vì tôi luôn thấy mình bị kỳ thị, bức xúc và tôi đã không chịu thay đổi suy nghĩ của chính tôi nên nó ra như vậy. Cũng đúng mà cũng sai. Trong đời sống tôi không ảo tưởng, tôi nhận ra đúng bản chất cuộc sống để mà đối phó thì tôi cho đó mới đúng là sống dù bản chất đời sống có lúc làm mình vui hay buồn. Cũng lòng vòng lại chỗ phải biết chấp nhận thôi. Thí dụ tôi thấy tôi hơn hẳn một người khác về kiến thức trong công việc mà người đó được nhận chức cao hơn khi tôi và người đó cùng nộp đơn thì bạn bảo tôi hiểu sao à. Tôi chỉ còn biết chấp nhận vì một lẽ nào đó người ta không thể đặt tôi ở vị trí tôi muốn dù họ biết tôi dư sức làm được và người khác dù yếu kém hơn tôi cũng có thể học hỏi và thích nghi được dù hiệu quả công việc ngay lúc ban đầu có thể không bằng nếu tôi làm. Nghĩ vậy là không ảo tưởng chứ biết nghĩ sao. Người ta có kỳ thị tôi thì người ta biết, tôi cần biết làm gì. Khi tiếp xúc trong công việc cái người nhận chức mới đó tự hiểu họ không bằng tôi khi có cơ hội tiếp xúc với tôi mà phải học hỏi thêm từ tôi những điều họ chưa biết cũng đủ chứng minh rồi.
Điều đó giải thích tại sao tôi làm cùng công việc suốt 17 năm trời không đổi. Tôi vẫn học thêm điều mới mẻ mỗi ngày trong cách hành xử với khách hàng, với đồng nghiệp và với người quản lý. Tập hiểu họ, thông cảm cho họ và quan tâm tới họ theo đúng nghĩ đồng loại mà tôi được học hỏi tại Hoa Kỳ, không đánh giá thấp ai và sẳn sàng học hỏi thêm điều mới mình chưa biết.
Thật sự khi bạn nộp đơn cho hai ba công việc mà bạn thấy đâu cũng không thâu nhận thì ngoài cảm giác lạc lõng ra bạn chỉ còn biết chấp nhận chứ làm gì khác. Ngay người bản xứ họ kỳ thị nhau về giới tính, tuổi tác thì nếu có chứng kiến kỳ thị màu da và chủng tộc ngay trước mắt thì cũng chỉ là suy nghĩ và hiểu ra rằng đó chỉ là đó chỉ là một trong các dạng kỳ thị chứ cũng không có gì quan trọng và lớn lao hơn. Con người trong xã hội mang những thành kiến riêng của mình khi đời sống hình thành, cái hay của họ là tự xoá bỏ những thành kiến đó khi nhìn thấy sự thật và ý nguyện tự làm mới họ mỗi ngày chứ không ai có thể làm điều đó thay họ được.
Nhiều người cắc cớ hỏi tôi là ai, tôi hiểu họ muốn nói tôi Việt hay Mỹ. Tôi không thể thay đổi màu da, màu mắt ( trừ khi đeo contact lens), tóc thì có thể nhưng cái mũi nói hộ thay tôi xuất xứ gốc của tôi thì bạn ơi, tôi chỉ còn cách trả lời với họ tôi là tôi với đầy đủ xấu tốt của một con người cầu tiến, luôn muốn học hỏi điều tốt, bỏ bớt điều xấu cho đời sống của chính mình để giúp đời sống này đơn giản đi thay vì con người cố tình làm cho nó phức tạp hơn.
Nếu là người bản xứ hỏi thì tôi trả lời rằng trong tôi có dòng máu Việt nam vẫn còn nóng bỏng vẫn mong người ta hiểu và tôn trọng đặc tính người Việt khi có cơ hội tiếp xúc với tôi.
Nếu là người Việt nam hỏi, tôi để họ tự nhìn và tự phán xét lấy. Tôi không sống với thành kiến và luôn tự tìm lấy cơ hội để vươn lên trong cái xứ sở không phải là của mình và đang tự tạo cho mình tất cả để sau cùng có thể hiểu được nó vẫn có thể là của mình nếu mình biết chấp nhận và sẳn sàng sống hết lòng, hết mình vì cuộc sống mình đang có nơi đây.
Dù thật sự đôi lúc tôi vẫn tìm ra cảm giác lạc lõng như thế này
Lost
Vành Khuyên
I get lost in this world
Feeling unbalanced
Falling down anytime
Why looking for a decent love is so hard
No need of money
No need of sex, just being casual, no luck anyway.
What people need is what people lost
When they found, they looked down on it
In front of my face, I witnessed shame
If you are wandering around like me
See my soul like yours
Take my hands with comfort.
Just smile at me when you see.
We are the same with grace
Of human beings who look for decent loves
You and me.
Dù tôi có chia xẻ những buồn phiền của mình với bạn bè chăng nữa, tôi vẫn có thể nhắc tới hai tiếng hài lòng và hạnh phúc đôi khi trong đời sống của riêng mình dù biết trong buồn vui đời thường có những điều không như tôi muốn và mong đợi bạn ạ.
Nên tôi luôn cầu mong cho tất cả mọi người luôn cảm nhận được hạnh phúc trong những gì mình đang có trong tầm tay.
Vành Khuyên
Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010
Don’t Treat Me That Way
Don’t Treat Me That Way
Vanh Khuyen
Don’t treat me that way
I have feeling too
Even though life always brings me sorrows
But not some more from you
A piece of trash
I saw you picking up with soul
You, the person with a sincere heart
Where were you? Who I have known
I didn’t mean to make you mad
How? Madness possessed by you
Life just brought me to you at the wrong time
So waiting for wining, I was sad to lose
Doesn’t matter now
I am so afraid somehow
Don’t dare to look up
At you, a piece of heart, I am not allowed
Life will go on
Without the unity of two persons
Used to laugh and have same moments
Think they belong to each other and have funs.
Vanh Khuyen
Don’t treat me that way
I have feeling too
Even though life always brings me sorrows
But not some more from you
A piece of trash
I saw you picking up with soul
You, the person with a sincere heart
Where were you? Who I have known
I didn’t mean to make you mad
How? Madness possessed by you
Life just brought me to you at the wrong time
So waiting for wining, I was sad to lose
Doesn’t matter now
I am so afraid somehow
Don’t dare to look up
At you, a piece of heart, I am not allowed
Life will go on
Without the unity of two persons
Used to laugh and have same moments
Think they belong to each other and have funs.
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009
Lợi Danh
Lợi Danh
Hồi đó tôi có coi một tuồng cải lương Trần Minh Khố Chuối , trong đó Thanh Sang đã hát một câu rẩt tình
Cái vòng danh lợi cong cong
Kẻ mong bước khỏi , người mong lọt vào
Nghe mà nức dạ , thiệt chứ chẳng chơi, sống ở đời , nhỏ , lớn , già rồi chết đi , chẳng ai biết mình là ai , chẳng ai biết mình từ cái xó nào chui ra thì có mặt trên đời làm quái gì , bạn nghĩ coi . Vậy còn chả đi tìm danh , rồi từ danh kiếm ra lợi chứ còn làm gì . Cái trung tâm của cuộc đời là danh vọng là được mọi người biết tới , ai nói nó là ảo , tui chối liền , không , nó sáng chói lắm à , ai không có coi như bóng tối , phải tìm nó , phải kiếm nó , phải đạt được nó cho dù trăm đắng ngàn cay , cho dù phản bội lý tưởng , ước mơ , xa lìa người thân , người thương của mình . Vậy đã tin hào quanh nó sáng chói chưa kìa .
Lợi danh , người ta sống từ thế kỷ này qua thế kỷ khác , may mắn cho anh em nhà Grimes và Andesen , viết cố tích hay quá , ai có muốn quên cũng không thể nào quên , thiên đường tuổi thơ ở chỗ đó , người ta có đã ra đời , cũng nhờ vào những truyện cổ tích giữa trưa mà thấy đời đáng sống . Biết chắc những truyện đó , các ông đã viết để trước hết thoả mãn những khát vọng của mình khi nhìn thấy những bất công trong xã hội , đẩy lùi cái ác , nhân đôi cái thiện , nào ai nghĩ mình viết vậy cho người đời thương và nhớ mình nhiều thế kỷ sau đâu , bạn nghĩ coi phải không .
Ấy vậy mà có những người , còn sống nha , chưa chết , trời , hậu thế , đương thời , người ta có đang biết mình hay không, suy nghĩ làm chi hả trời .
Bài tui đăng trên báo này , báo nọ , ai thích cứ đăng , tìm được gì cứ tìm , tui viết về một người phụ nữ không dám bỏ chồng vì đạo đức , đi hỏi tui tui đang muốn bỏ chồng hả thì tui thua . Có lẽ và có lẽ người ta đang đọc con chữ , đang cố lái một bài viết theo ý họ nghĩ , theo ý họ muốn mà quên đi tác giả đang muốn nói gì , thiệt buồn quá đi .
Ngoài ra những chữ viết quá mạnh , do bản tính , do thủ pháp , ai đã qua những nghiên cứu hơi chi tiết các cách viết của bao thời đại đều nhận ra như vậy , qua ba cái chữ bảo tôi xấc xược , văn chương không ra văn chương , trời , cái này mới ngộ , tui viết để xả , tui xả để xã hội đừng hỡi ôi những chuyện không đâu , ủa ai thích cứ nghe , bạn không thích , tôi hoàn toàn tôn trọng, thậm chí bạn không đăng bài của tôi , tôi thề cũng chẳng trách bạn tiếng nào vì có người muốn đăng nó ở chỗ khác , do cảm quan thôi , bạn đừng nghĩ điều đó làm tôi buồn , bạn nhé .
Cứ minh , cứ quang , cứ chính , cứ đại . Tôi không đi tìm lợi danh trong cuộc đời , tôi thề với bạn như thế , tôi đi tìm ý nghĩa sống của một cuộc đời đúng nghĩa của nó cho dù tôi có bị hiểu tôi là kẻ lăn loàn, tôi là kẻ ti tiện , tôi cũng phơi ra hết cho bạn nhìn .
Cái vòng danh lợi cong cong, ai mong bước vào thì cứ , ai mong bước ra cứ việc , tôi chưa vào thì ra nổi gì , nhưng trong đời , tôi không đi tìm nó , nó là gì , mặc nó , và nó chưa từng quấy nhiễu vào đời sống rất tầm thường của tôi hàng ngày bạn ạ .
Cho một ngày .
Vành Khuyên
__________________
Hồi đó tôi có coi một tuồng cải lương Trần Minh Khố Chuối , trong đó Thanh Sang đã hát một câu rẩt tình
Cái vòng danh lợi cong cong
Kẻ mong bước khỏi , người mong lọt vào
Nghe mà nức dạ , thiệt chứ chẳng chơi, sống ở đời , nhỏ , lớn , già rồi chết đi , chẳng ai biết mình là ai , chẳng ai biết mình từ cái xó nào chui ra thì có mặt trên đời làm quái gì , bạn nghĩ coi . Vậy còn chả đi tìm danh , rồi từ danh kiếm ra lợi chứ còn làm gì . Cái trung tâm của cuộc đời là danh vọng là được mọi người biết tới , ai nói nó là ảo , tui chối liền , không , nó sáng chói lắm à , ai không có coi như bóng tối , phải tìm nó , phải kiếm nó , phải đạt được nó cho dù trăm đắng ngàn cay , cho dù phản bội lý tưởng , ước mơ , xa lìa người thân , người thương của mình . Vậy đã tin hào quanh nó sáng chói chưa kìa .
Lợi danh , người ta sống từ thế kỷ này qua thế kỷ khác , may mắn cho anh em nhà Grimes và Andesen , viết cố tích hay quá , ai có muốn quên cũng không thể nào quên , thiên đường tuổi thơ ở chỗ đó , người ta có đã ra đời , cũng nhờ vào những truyện cổ tích giữa trưa mà thấy đời đáng sống . Biết chắc những truyện đó , các ông đã viết để trước hết thoả mãn những khát vọng của mình khi nhìn thấy những bất công trong xã hội , đẩy lùi cái ác , nhân đôi cái thiện , nào ai nghĩ mình viết vậy cho người đời thương và nhớ mình nhiều thế kỷ sau đâu , bạn nghĩ coi phải không .
Ấy vậy mà có những người , còn sống nha , chưa chết , trời , hậu thế , đương thời , người ta có đang biết mình hay không, suy nghĩ làm chi hả trời .
Bài tui đăng trên báo này , báo nọ , ai thích cứ đăng , tìm được gì cứ tìm , tui viết về một người phụ nữ không dám bỏ chồng vì đạo đức , đi hỏi tui tui đang muốn bỏ chồng hả thì tui thua . Có lẽ và có lẽ người ta đang đọc con chữ , đang cố lái một bài viết theo ý họ nghĩ , theo ý họ muốn mà quên đi tác giả đang muốn nói gì , thiệt buồn quá đi .
Ngoài ra những chữ viết quá mạnh , do bản tính , do thủ pháp , ai đã qua những nghiên cứu hơi chi tiết các cách viết của bao thời đại đều nhận ra như vậy , qua ba cái chữ bảo tôi xấc xược , văn chương không ra văn chương , trời , cái này mới ngộ , tui viết để xả , tui xả để xã hội đừng hỡi ôi những chuyện không đâu , ủa ai thích cứ nghe , bạn không thích , tôi hoàn toàn tôn trọng, thậm chí bạn không đăng bài của tôi , tôi thề cũng chẳng trách bạn tiếng nào vì có người muốn đăng nó ở chỗ khác , do cảm quan thôi , bạn đừng nghĩ điều đó làm tôi buồn , bạn nhé .
Cứ minh , cứ quang , cứ chính , cứ đại . Tôi không đi tìm lợi danh trong cuộc đời , tôi thề với bạn như thế , tôi đi tìm ý nghĩa sống của một cuộc đời đúng nghĩa của nó cho dù tôi có bị hiểu tôi là kẻ lăn loàn, tôi là kẻ ti tiện , tôi cũng phơi ra hết cho bạn nhìn .
Cái vòng danh lợi cong cong, ai mong bước vào thì cứ , ai mong bước ra cứ việc , tôi chưa vào thì ra nổi gì , nhưng trong đời , tôi không đi tìm nó , nó là gì , mặc nó , và nó chưa từng quấy nhiễu vào đời sống rất tầm thường của tôi hàng ngày bạn ạ .
Cho một ngày .
Vành Khuyên
__________________
Ả Đau
Ả Đau
Hình như là ả đau , đau lắm , ả thấy toàn thân tê dại , cái đầu lâng lâng như mới vừa tỉnh dậy sau lần say bí tỉ .
Ả không còn nhớ mình tại sao lại như vậy , ả tìm những gì còn xót lại trên cơ thể , dấu tích của những trận hoan lạc 5 tháng vừa qua làm ả xốn xang , cái gì cũng có giá của nó . Ả ngu thế , ả xấu thế , thế mà bị đưa vào mộng , 5 tháng đó thật thần tiên với ả , chiều nào về nhà ả cũng thấy mình như là tiên nga , phơi phới trong lòng , nhung nhớ khôn cùng vì ả tin ở một nơi xa xôi nào đó một người đang nhớ tới mình và mộng mình trong vòng tay của họ .
Ả khùng chớ còn sao ? Ả đọc lại hết các chứng từ còn thấy để tìm hiểu sao ả lại ra cớ sự này . Ối trời , tình yêu thật mầu nhiệm dù bây giờ có còn là tình yêu hay không , không cần biết . Ả đã từng có nó , nó thay đổi ả , cho ả niềm tin vào cuộc sống, hạnh phúc ả có thể gìn giữ và những trận đấu mồm không dứt từ hai phía . Ả thấy như nó là thật , ả có thể nắm nó trong tay , không phải như ba trò xiếc đu dây , lơ đễnh là té xuống liền . Ả thương quá là thương , yêu quá là yêu , có đưa cho người yêu chiếc váy cuối cùng đang mặc , ả cũng sẳn lòng .
Ả mát chớ còn gì nữa . Đường đường tình yêu là mật ngọt, rành quá mà , mỗi ngày ả được nếm nước đường, biết đó là đường , dối trá quá đi , ả vẫn cam lòng thử , ả nghĩ ả can đảm , thử đi rồi chuyển hướng nó , chuyển mợ gì , ả chết sặc vì đường ngay từ lúc chấm dứt hồi một của câu chuyện yêu đương này , rồi ả lậm , ngày nào không đường ả không sống, ngày nào ra ngày đó , theo thông lệ , mỗi ngày càng nhiều đường vào cơ thể thì muốn cân bằng , ả tống ra lại một số đường tương tự .
Tống kiểu đó , ả càng chết nặng, người cho đường thì sướng ngất ngây , một con mồi nữa dẫy chết trong tay .
Ả quá lời đôi khi , nhận ra mình là vật thử đường , ả biết chắc như vậy nhưng người cho đường tài quá , ả sợ họ đau lòng , không dám nói ra nữa .
Chiều nay , ả ngồi một mình , trong lòng bao nhiêu là đường, đó là số đường còn sót lại sau năm tháng, người cho đường đã đi xa thật xa .
Chỉ còn lại cái đau cào cấu trong lòng ả thật rõ rệt .
Ả đau .
Hình như là ả đau , đau lắm , ả thấy toàn thân tê dại , cái đầu lâng lâng như mới vừa tỉnh dậy sau lần say bí tỉ .
Ả không còn nhớ mình tại sao lại như vậy , ả tìm những gì còn xót lại trên cơ thể , dấu tích của những trận hoan lạc 5 tháng vừa qua làm ả xốn xang , cái gì cũng có giá của nó . Ả ngu thế , ả xấu thế , thế mà bị đưa vào mộng , 5 tháng đó thật thần tiên với ả , chiều nào về nhà ả cũng thấy mình như là tiên nga , phơi phới trong lòng , nhung nhớ khôn cùng vì ả tin ở một nơi xa xôi nào đó một người đang nhớ tới mình và mộng mình trong vòng tay của họ .
Ả khùng chớ còn sao ? Ả đọc lại hết các chứng từ còn thấy để tìm hiểu sao ả lại ra cớ sự này . Ối trời , tình yêu thật mầu nhiệm dù bây giờ có còn là tình yêu hay không , không cần biết . Ả đã từng có nó , nó thay đổi ả , cho ả niềm tin vào cuộc sống, hạnh phúc ả có thể gìn giữ và những trận đấu mồm không dứt từ hai phía . Ả thấy như nó là thật , ả có thể nắm nó trong tay , không phải như ba trò xiếc đu dây , lơ đễnh là té xuống liền . Ả thương quá là thương , yêu quá là yêu , có đưa cho người yêu chiếc váy cuối cùng đang mặc , ả cũng sẳn lòng .
Ả mát chớ còn gì nữa . Đường đường tình yêu là mật ngọt, rành quá mà , mỗi ngày ả được nếm nước đường, biết đó là đường , dối trá quá đi , ả vẫn cam lòng thử , ả nghĩ ả can đảm , thử đi rồi chuyển hướng nó , chuyển mợ gì , ả chết sặc vì đường ngay từ lúc chấm dứt hồi một của câu chuyện yêu đương này , rồi ả lậm , ngày nào không đường ả không sống, ngày nào ra ngày đó , theo thông lệ , mỗi ngày càng nhiều đường vào cơ thể thì muốn cân bằng , ả tống ra lại một số đường tương tự .
Tống kiểu đó , ả càng chết nặng, người cho đường thì sướng ngất ngây , một con mồi nữa dẫy chết trong tay .
Ả quá lời đôi khi , nhận ra mình là vật thử đường , ả biết chắc như vậy nhưng người cho đường tài quá , ả sợ họ đau lòng , không dám nói ra nữa .
Chiều nay , ả ngồi một mình , trong lòng bao nhiêu là đường, đó là số đường còn sót lại sau năm tháng, người cho đường đã đi xa thật xa .
Chỉ còn lại cái đau cào cấu trong lòng ả thật rõ rệt .
Ả đau .
Nhân xem Chuyên Đề Thơ của VTV4
Nhân xem Chuyên Đề Thơ của VTV4
Việt Nam không khá nổi .
Tôi xem chương trình của " Chuyên Mục Thơ " của đài VTV4 mà thất vọng vô cùng .
Một nhà thơ là bác sĩ , cũng tiếng tăm đó , hai nửa óc đều phát triển như nhau , thật đáng tự hào quá đi , nhưng lại phang ra một câu, muốn viết được phải đọc nhiều , chỉ thế thôi ư ? Ba láp , viết thơ hay sáng tác là những rung động từ trái tim , rồi khối óc thôi thúc , tôi viết vẫn viết , dù tôi ít có thời gian đọc , bố thằng nào bảo tôi không nên viết nữa nào .
Nói thế chả ai dám cầm cây bút lên khi trong cuộc đời chưa cầm được và đọc hết tới 5 tác phẩm như tôi .
Đúng là chôn sống thế hệ trẻ thiệt .
Còn cái bà nhà thơ gì nữa , bạn đọc gửi hai bài thơ , nhờ bả xem dùm , bả chê không còn chỗ mà nói , rồi gỡ gạc lại bằng cách nói có lòng yêu thơ và viết ra là cơ sở cần thiết rồi , còn phải rèn luyện .
Y chang , hồi còn ở Việt nam tôi cũng vì nghe ba lời khuyên tầm phào đó mà đếch dám viết . Cứ nhìn một nhà văn mà cứ như món đồ đắt tiền trong tủ kiếng chả dám rờ và chẳng bao giờ dám mơ mình mua được món đồ đó .
Mợ nó , cả dân tộc làm thơ , cả bao nhiêu thế hệ làm thơ , không phát huy thì thôi lại đem giết chết tinh thần của họ . Làm cứ làm , bộ làm thơ là muốn trở thành thi sĩ , bộ viết văn là muốn trở thành văn sĩ hết sao mà bảo người ta như thế .
Nên nhớ là nhiều khi văn chương dân gian còn hay gấp vạn lần văn chương bác học , lắm kẻ viết thêm vào ba cái tên địa danh ngoại quốc vào , viết cho u uẩn ra , rồi tự xem mình cao quý và có pha trộn kiến thức đông tây vào văn chương cho thêm phần giá trị . Thật là không phải .
Ha ha , tôi viết ra mà lòng buồn , buồn vô hạn, chợt nhận ra mình may mắn, ở chốn này , chả phải là nhà văn, nhà thơ gì tôi vẫn viết , họ bảo viết mà không cần ai hiểu là ngụy biện, ngụy biện cái khỉ gì , có ai chui vào óc tôi để dò xét từng đường đi nước bước tôi có để hiểu tôi đâu , cứ đọc không hiểu là chuyện thường , có gì là ngụy biện mà nói thế chớ .
Cảm nhận là do từng con người , từng cá nhân, người nào đó tôi không cảm nhận được là do tôi không cảm nhận được , nhưng tôi cũng đâu bài bác ai đó cảm nhận được đâu , chi mà phải đao to búa lớn với nhau .
Còn cái này mới vui , cứ làm như mình là cổ thụ rồi không bằng, tôi ghét cái suy nghĩ đó vô cùng, để cho người ta sống với bố ạ .
Cho người ta làm thơ , viết văn, để tiêu khiển, để xả như tôi , tuỳ hỉ , tạo sân chơi cho bạn trẻ , tạo điều kiện cho họ phát triển năng khiếu của họ , chi mà phải dập tắt mầm non như thế .
Trong số những bạn trẻ ngồi nghe bố ngày đó , tôi dám chắc khối người trở thành những tên tuổi lớn sau này đó , nếu họ không nghe lời bố nói mà trung thành với những rung động từ trái tim của họ và cầm chắc cây bút họ đang cầm .
Thế nhé .
Vành Khuyên
Việt Nam không khá nổi .
Tôi xem chương trình của " Chuyên Mục Thơ " của đài VTV4 mà thất vọng vô cùng .
Một nhà thơ là bác sĩ , cũng tiếng tăm đó , hai nửa óc đều phát triển như nhau , thật đáng tự hào quá đi , nhưng lại phang ra một câu, muốn viết được phải đọc nhiều , chỉ thế thôi ư ? Ba láp , viết thơ hay sáng tác là những rung động từ trái tim , rồi khối óc thôi thúc , tôi viết vẫn viết , dù tôi ít có thời gian đọc , bố thằng nào bảo tôi không nên viết nữa nào .
Nói thế chả ai dám cầm cây bút lên khi trong cuộc đời chưa cầm được và đọc hết tới 5 tác phẩm như tôi .
Đúng là chôn sống thế hệ trẻ thiệt .
Còn cái bà nhà thơ gì nữa , bạn đọc gửi hai bài thơ , nhờ bả xem dùm , bả chê không còn chỗ mà nói , rồi gỡ gạc lại bằng cách nói có lòng yêu thơ và viết ra là cơ sở cần thiết rồi , còn phải rèn luyện .
Y chang , hồi còn ở Việt nam tôi cũng vì nghe ba lời khuyên tầm phào đó mà đếch dám viết . Cứ nhìn một nhà văn mà cứ như món đồ đắt tiền trong tủ kiếng chả dám rờ và chẳng bao giờ dám mơ mình mua được món đồ đó .
Mợ nó , cả dân tộc làm thơ , cả bao nhiêu thế hệ làm thơ , không phát huy thì thôi lại đem giết chết tinh thần của họ . Làm cứ làm , bộ làm thơ là muốn trở thành thi sĩ , bộ viết văn là muốn trở thành văn sĩ hết sao mà bảo người ta như thế .
Nên nhớ là nhiều khi văn chương dân gian còn hay gấp vạn lần văn chương bác học , lắm kẻ viết thêm vào ba cái tên địa danh ngoại quốc vào , viết cho u uẩn ra , rồi tự xem mình cao quý và có pha trộn kiến thức đông tây vào văn chương cho thêm phần giá trị . Thật là không phải .
Ha ha , tôi viết ra mà lòng buồn , buồn vô hạn, chợt nhận ra mình may mắn, ở chốn này , chả phải là nhà văn, nhà thơ gì tôi vẫn viết , họ bảo viết mà không cần ai hiểu là ngụy biện, ngụy biện cái khỉ gì , có ai chui vào óc tôi để dò xét từng đường đi nước bước tôi có để hiểu tôi đâu , cứ đọc không hiểu là chuyện thường , có gì là ngụy biện mà nói thế chớ .
Cảm nhận là do từng con người , từng cá nhân, người nào đó tôi không cảm nhận được là do tôi không cảm nhận được , nhưng tôi cũng đâu bài bác ai đó cảm nhận được đâu , chi mà phải đao to búa lớn với nhau .
Còn cái này mới vui , cứ làm như mình là cổ thụ rồi không bằng, tôi ghét cái suy nghĩ đó vô cùng, để cho người ta sống với bố ạ .
Cho người ta làm thơ , viết văn, để tiêu khiển, để xả như tôi , tuỳ hỉ , tạo sân chơi cho bạn trẻ , tạo điều kiện cho họ phát triển năng khiếu của họ , chi mà phải dập tắt mầm non như thế .
Trong số những bạn trẻ ngồi nghe bố ngày đó , tôi dám chắc khối người trở thành những tên tuổi lớn sau này đó , nếu họ không nghe lời bố nói mà trung thành với những rung động từ trái tim của họ và cầm chắc cây bút họ đang cầm .
Thế nhé .
Vành Khuyên
Đôi Bông Tai
Đôi Bông Tai
Đã 13 ngày lễ Tình nhân , gọi ngắn cho 13 năm trôi qua vô vị trong đời ả , chả có ma nào đá động gì lễ Tình nhân với ả . Lạ lùng, con gái đương xuân chả ma nào nhìn thì có về già ném chó , chó chạy chứ được nước nôi gì nữa . Đáng đời ả , lúc còn lưng ong chả đua đòi làm chi , giờ về già , ả mới thấy ba cái thứ trang sức là hữu ích vô cùng, tô điểm thêm cho cái nhan sắc về chiều của ả . Nom cũng còn được ra phết , không ai nhìn, ả nhìn ả cũng sướng, ả cứ thế mà gom những đồ trang sức về nhà ...
Ả thích nhất là bông tai , ả có cả trăm đôi vẫn thấy chưa đủ , nhìn ả không có thiện cảm thế , nên đeo đôi nào , đẹp đến mấy , cũng thành xấu , nhưng xấu với ai kệ, ả vận vào ả chứ ả vận vào họ đâu nào .
Ả mua bông tai lúc có tiền , lúc không có tiền ả cũng vào tiệm xem bông tai cho nó vui . Coi và lựa trước , lúc nào có tiền vô vớ lấy liền , thế mới chắc bẩm vớ phải những cái rất hợp giá và được những cái ả thích . Những người bán hàng quen mặt ả , cứ nhè chỗ ả xem mà mời mà mọc , họ tới là ả đi chỗ khác , sau khi họ đi ả quay lại , ả ghét cái kiểu soi mói mà giả bộ lịch sự đó của những người bán hàng .
Thình lình , có người nói sau lưng ả bằng tiếng Anh " Mời cô lên phòng an ninh với chúng tôi có chuyện " ... Ả hốt hoảng " tôi làm gì ? Tôi đã làm gì các ông bắt tôi " ... Họ dìu ả đi , ả thấy bực dọc vô cùng ... Tới phòng an ninh , họ hỏi ả vài câu , ả chối hết , trên tai ả vẫn còn một đôi bông tai , có gì ngoài thứ ả có đâu này .
Cuối cùng người ta cho ả đi , ả tức tối hỏi gặng " ai trả cho phẩm giá của tôi khi bị ông dẫn vào đây trước mặt bao nhiêu người " ... Ông an ninh vẫn nghiêm mặt nói lời xin lỗi ả , nghe ra chân thành thì không phải nhưng xin lỗi cho có lệ thì đúng .
Ả buồn bả bước ra cửa tiệm , không mất đồng nào hôm nay nhưng hơi xui tí .
Ả về nhà , gọi ngay cho người em họ của mình , như mọi lần vào ngày Valentine các năm trước , ả khoe " này , có rảnh qua chị mà xem đôi bông tai quá đẹp bồ chị cho chị năm nay nhé , " ả thận trọng đặt đôi bông tai vừa gỡ từ hai lỗ tai , đặt xuống cái hộp đã có từ bao năm , miệng lẩm bẩm " uổng đôi bông tai cũ đã để lại nhưng cũng xong, chả đẹp bằng đôi này , đành chịu vậy ! "
Đã 13 ngày lễ Tình nhân , gọi ngắn cho 13 năm trôi qua vô vị trong đời ả , chả có ma nào đá động gì lễ Tình nhân với ả . Lạ lùng, con gái đương xuân chả ma nào nhìn thì có về già ném chó , chó chạy chứ được nước nôi gì nữa . Đáng đời ả , lúc còn lưng ong chả đua đòi làm chi , giờ về già , ả mới thấy ba cái thứ trang sức là hữu ích vô cùng, tô điểm thêm cho cái nhan sắc về chiều của ả . Nom cũng còn được ra phết , không ai nhìn, ả nhìn ả cũng sướng, ả cứ thế mà gom những đồ trang sức về nhà ...
Ả thích nhất là bông tai , ả có cả trăm đôi vẫn thấy chưa đủ , nhìn ả không có thiện cảm thế , nên đeo đôi nào , đẹp đến mấy , cũng thành xấu , nhưng xấu với ai kệ, ả vận vào ả chứ ả vận vào họ đâu nào .
Ả mua bông tai lúc có tiền , lúc không có tiền ả cũng vào tiệm xem bông tai cho nó vui . Coi và lựa trước , lúc nào có tiền vô vớ lấy liền , thế mới chắc bẩm vớ phải những cái rất hợp giá và được những cái ả thích . Những người bán hàng quen mặt ả , cứ nhè chỗ ả xem mà mời mà mọc , họ tới là ả đi chỗ khác , sau khi họ đi ả quay lại , ả ghét cái kiểu soi mói mà giả bộ lịch sự đó của những người bán hàng .
Thình lình , có người nói sau lưng ả bằng tiếng Anh " Mời cô lên phòng an ninh với chúng tôi có chuyện " ... Ả hốt hoảng " tôi làm gì ? Tôi đã làm gì các ông bắt tôi " ... Họ dìu ả đi , ả thấy bực dọc vô cùng ... Tới phòng an ninh , họ hỏi ả vài câu , ả chối hết , trên tai ả vẫn còn một đôi bông tai , có gì ngoài thứ ả có đâu này .
Cuối cùng người ta cho ả đi , ả tức tối hỏi gặng " ai trả cho phẩm giá của tôi khi bị ông dẫn vào đây trước mặt bao nhiêu người " ... Ông an ninh vẫn nghiêm mặt nói lời xin lỗi ả , nghe ra chân thành thì không phải nhưng xin lỗi cho có lệ thì đúng .
Ả buồn bả bước ra cửa tiệm , không mất đồng nào hôm nay nhưng hơi xui tí .
Ả về nhà , gọi ngay cho người em họ của mình , như mọi lần vào ngày Valentine các năm trước , ả khoe " này , có rảnh qua chị mà xem đôi bông tai quá đẹp bồ chị cho chị năm nay nhé , " ả thận trọng đặt đôi bông tai vừa gỡ từ hai lỗ tai , đặt xuống cái hộp đã có từ bao năm , miệng lẩm bẩm " uổng đôi bông tai cũ đã để lại nhưng cũng xong, chả đẹp bằng đôi này , đành chịu vậy ! "
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009
I Need To Be In Love
The hardest thing I've ever done
Is keep believing
There's someone in this crazy world
For me
The way that people come and go
Thru temporary lives
My chance could come and I might never know
I used to say "No promises,
Let's keep it simple"
But freedom only helps you say
Good-bye
It took a while for me to learn
That nothin' comes for free
The price I've paid is high enough for me
(*) I know I need to be in love
I know I've wasted too much time
I know I ask perfection of
A quite imperfect world
And fool enough to think that's
What I'll find
So here I am with pockets full
Of good intentions
But none of them will comfort me
Tonight
I'm wide awake at four a.m.
Without a friend in sight
Hanging on a hope but I'm alright
Repeat twice (*)
Is keep believing
There's someone in this crazy world
For me
The way that people come and go
Thru temporary lives
My chance could come and I might never know
I used to say "No promises,
Let's keep it simple"
But freedom only helps you say
Good-bye
It took a while for me to learn
That nothin' comes for free
The price I've paid is high enough for me
(*) I know I need to be in love
I know I've wasted too much time
I know I ask perfection of
A quite imperfect world
And fool enough to think that's
What I'll find
So here I am with pockets full
Of good intentions
But none of them will comfort me
Tonight
I'm wide awake at four a.m.
Without a friend in sight
Hanging on a hope but I'm alright
Repeat twice (*)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)