Thiên Đường
Vành Khuyên
Ta từng hẹn nhau trước cửa thiên đường
Không nước mắt, tiếng cười giòn cứ vỡ đều từng giây phút
Niềm vui dồn dập, hạnh phúc dâng tràn
Trần gian đây, cõi lòng vẫn mênh mang
Ta đã từng hẹn nhau trước cửa thiên đường
Anh tới, em tới hay hai ta không ai tới
Tiếng khóc, tiếng ồn của chén, dĩa vỡ loảng xoảng
Hoảng loạn, gục đầu, ngỡ ngàng dấu nỗi đau ....
Giờ thì kẻ thật ở thiên đường, kẻ còn chưa biết mình ở đâu
Anh giận em, em giận anh đã bỏ nhau không nuối tiếc
Kẻ ngồi khóc nhìn kẻ đi biền biệt
Cuối con đường mỗi người mỗi cổng riêng ....
Em còn đây chẳng giờ đâu ngồi thiền
Để đến được cửa thiên đường anh, nhắn vài câu ...
Ráng ở vui và cảm nhận nhiệm mầu
Cửa thiên đường xưa hẹn, giờ chỉ còn là nước mắt ......
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009
Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009
Cạn Cùng
Cạn Cùng
Vành Khuyên
Cạn cùng con sáo tôi ơi
Vẫn yêu, vẫn ghét, cho đời cần lao
Bình yên ở tận chốn nào
Đời luôn quanh quẩn, lao đao, nặng lòng
Bao ưu phiền, chẳng chờ mong
Vẫn ung dung tới, bên song ngắm, nhìn
Trong đời dù giữ niềm tin
Ngỡ ngàng, đau xót, chẳng mình trong gương
Cuộc đời ơi, những vô thường
Trăm năm xin có lòng thương phận này .
Vành Khuyên
Cạn cùng con sáo tôi ơi
Vẫn yêu, vẫn ghét, cho đời cần lao
Bình yên ở tận chốn nào
Đời luôn quanh quẩn, lao đao, nặng lòng
Bao ưu phiền, chẳng chờ mong
Vẫn ung dung tới, bên song ngắm, nhìn
Trong đời dù giữ niềm tin
Ngỡ ngàng, đau xót, chẳng mình trong gương
Cuộc đời ơi, những vô thường
Trăm năm xin có lòng thương phận này .
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009
Trầm Mình
Trầm Mình
Vành Khuyên
Ta trầm mình từ bao giờ thế
Hay đời trầm ta như thể tự bao giờ
Trước trận dịch đau lòng không sao kể
Lại sợ mình đau xót đến bơ vơ ....
Vành Khuyên
Ta trầm mình từ bao giờ thế
Hay đời trầm ta như thể tự bao giờ
Trước trận dịch đau lòng không sao kể
Lại sợ mình đau xót đến bơ vơ ....
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009
Trừng Phạt
Trừng Phạt
Vành Khuyên
Không bằng lòng về nhau.
Trừng phạt.
Nghĩ người ta nghĩ không tốt cho mình.
Trừng phạt.
Nghĩ người ta nói, nghĩ những điều mình không thích.
Trừng phạt
.....
Trừng phạt
.....
Trừng phạt
Con người nơi hạ giới đã thay Thượng Đế làm rất nhiều điều không nên làm.
Một trong những điều đó là thích trừng phạt người khác.
Nhìn đâu cũng thấy khổ đau, kêu gọi tha thứ, có lòng nhân nhưng cứ ai trái ý mình là ghét, là trừng trị . ....
Tính trừng phạt con người không có sẳn khi sinh ra mà họ đã học lẫn nhau. Người không có bị trừng phạt riết có luôn cho bỏ ghét.
Người có rồi thấy người khác bị áp phê khi mình trừng phạt thì vui quá chừng vui, làm tiếp người khác nữa cho "nổi" vui triền miên trên "niềm" đau người khác.
Trừng phạt, thứ tội lỗi con người rất ham hố làm mà vẫn nghĩ là mình phải làm vậy dạy cho đứa bị trừng phạt sáng mắt ra.
Trừng phạt - Ôi con người! - Ôi loài người! -
Có dừng lại hay là không?.
Vành Khuyên
Không bằng lòng về nhau.
Trừng phạt.
Nghĩ người ta nghĩ không tốt cho mình.
Trừng phạt.
Nghĩ người ta nói, nghĩ những điều mình không thích.
Trừng phạt
.....
Trừng phạt
.....
Trừng phạt
Con người nơi hạ giới đã thay Thượng Đế làm rất nhiều điều không nên làm.
Một trong những điều đó là thích trừng phạt người khác.
Nhìn đâu cũng thấy khổ đau, kêu gọi tha thứ, có lòng nhân nhưng cứ ai trái ý mình là ghét, là trừng trị . ....
Tính trừng phạt con người không có sẳn khi sinh ra mà họ đã học lẫn nhau. Người không có bị trừng phạt riết có luôn cho bỏ ghét.
Người có rồi thấy người khác bị áp phê khi mình trừng phạt thì vui quá chừng vui, làm tiếp người khác nữa cho "nổi" vui triền miên trên "niềm" đau người khác.
Trừng phạt, thứ tội lỗi con người rất ham hố làm mà vẫn nghĩ là mình phải làm vậy dạy cho đứa bị trừng phạt sáng mắt ra.
Trừng phạt - Ôi con người! - Ôi loài người! -
Có dừng lại hay là không?.
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009
Cô Độc
Cô Độc
Vành Khuyên
Người bản xứ rất cô độc, từ con nít đến thanh niên, trung niên chứ đừng tưởng chỉ có những người già trong viện dưỡng lão như mọi người vẫn thường đọc qua sách báo và những bài viết trên mạng. Người ta sống với cô độc, thù nó, hằn học với nó nhưng để làm dịu những điều không vui nó mang lại người ta phải tập quen với nó như là bạn đồng hành, có cũng vui, không có thì vui được chút nào hay chút đó. Bạn đang nghĩ là tôi đang nói cho chính nổi cô độc của tôi phải không. Có thể bạn đúng, nhưng mà sai đấy nhé.
Một ngày cuối tuần, tôi cùng hai con đi bộ ra chỗ trường học gần nhà có xích đu và cầu tuột để chơi. Một cậu bé độ 8,9 tuổi đi xe đạp người lớn đã ở đó tự bao giờ đã mỉm cười từ xa. Tôi mở lời chào cậu bé như chào tất cả mọi người tôi thấy nếu họ thân thiện mỉm cười với tôi. Tôi kín đáo để cậu bé tự nhiên. Thấy tôi chào, cậu bé lại gần và nói một tràng, tôi đi xe mẹ tôi tới đây, ba tôi không sống chung với chúng tôi. Cậu bé nhìn có vẻ lai, lai kiểu Châu Âu, tôi xã giao, cậu học lớp mấy. Cậu bé nói, tôi mới dọn tới đây, trường tôi xa lắm kìa, tôi phải đi bus, năm nay tôi đổi trường 2 lần rồi.
Một hoàn cảnh gia đình nữa. Bạn đừng nghĩ học sinh ở Mỹ ngon lành nhé. Những gia đình nghèo họ di chuyển chỗ ở một năm không biết là bao nhiêu và con cái họ đổi trường liên miên.
Cậu bé chơi với hai con tôi, tôi thấy cậu mặc phong phanh, hỏi tới, cậu thấy lạnh chưa, tôi thấy cậu chảy mũi, về đi coi chừng bịnh. Cậu bé cẩn thận, tôi không sao, về buồn lắm.
Tôi chuẩn bị cho cậu bé, chúng tôi nán lại ít phút phải về rồi đó. Cậu bé nói ngay, cô và hai bạn có thể đi theo biết nhà tôi để lại chơi không? Tôi giải thích cho cậu bé hiểu, mỗi cuối tuần cậu có thể ra đây gặp chúng tôi, chúng tôi đi theo cậu mẹ cậu sẽ lo vì không biết chúng tôi là ai dù chúng tôi sống ngay khu vực lân cận.
Cậu bé rất ngoan, nghe lời, đạp xe, về nhà hay không tôi không biết.
Con tôi chỉ có mình tôi, cậu bé cũng chỉ có mẹ nhưng đã tập chơi một mình và làm quen với hàng xóm.
Phải là con người cô độc không hả bạn ?
Vành Khuyên
Người bản xứ rất cô độc, từ con nít đến thanh niên, trung niên chứ đừng tưởng chỉ có những người già trong viện dưỡng lão như mọi người vẫn thường đọc qua sách báo và những bài viết trên mạng. Người ta sống với cô độc, thù nó, hằn học với nó nhưng để làm dịu những điều không vui nó mang lại người ta phải tập quen với nó như là bạn đồng hành, có cũng vui, không có thì vui được chút nào hay chút đó. Bạn đang nghĩ là tôi đang nói cho chính nổi cô độc của tôi phải không. Có thể bạn đúng, nhưng mà sai đấy nhé.
Một ngày cuối tuần, tôi cùng hai con đi bộ ra chỗ trường học gần nhà có xích đu và cầu tuột để chơi. Một cậu bé độ 8,9 tuổi đi xe đạp người lớn đã ở đó tự bao giờ đã mỉm cười từ xa. Tôi mở lời chào cậu bé như chào tất cả mọi người tôi thấy nếu họ thân thiện mỉm cười với tôi. Tôi kín đáo để cậu bé tự nhiên. Thấy tôi chào, cậu bé lại gần và nói một tràng, tôi đi xe mẹ tôi tới đây, ba tôi không sống chung với chúng tôi. Cậu bé nhìn có vẻ lai, lai kiểu Châu Âu, tôi xã giao, cậu học lớp mấy. Cậu bé nói, tôi mới dọn tới đây, trường tôi xa lắm kìa, tôi phải đi bus, năm nay tôi đổi trường 2 lần rồi.
Một hoàn cảnh gia đình nữa. Bạn đừng nghĩ học sinh ở Mỹ ngon lành nhé. Những gia đình nghèo họ di chuyển chỗ ở một năm không biết là bao nhiêu và con cái họ đổi trường liên miên.
Cậu bé chơi với hai con tôi, tôi thấy cậu mặc phong phanh, hỏi tới, cậu thấy lạnh chưa, tôi thấy cậu chảy mũi, về đi coi chừng bịnh. Cậu bé cẩn thận, tôi không sao, về buồn lắm.
Tôi chuẩn bị cho cậu bé, chúng tôi nán lại ít phút phải về rồi đó. Cậu bé nói ngay, cô và hai bạn có thể đi theo biết nhà tôi để lại chơi không? Tôi giải thích cho cậu bé hiểu, mỗi cuối tuần cậu có thể ra đây gặp chúng tôi, chúng tôi đi theo cậu mẹ cậu sẽ lo vì không biết chúng tôi là ai dù chúng tôi sống ngay khu vực lân cận.
Cậu bé rất ngoan, nghe lời, đạp xe, về nhà hay không tôi không biết.
Con tôi chỉ có mình tôi, cậu bé cũng chỉ có mẹ nhưng đã tập chơi một mình và làm quen với hàng xóm.
Phải là con người cô độc không hả bạn ?
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009
Tiền
Tiền
Vành Khuyên
Trong đời, cái tôi cần nhất là tiền, không nói điều này trước tiên, mặt tôi đầy một chữ sạo.
Cái tôi khinh bỉ nhất cũng là tiền vì từ tiền, bạn bè, anh em, cha mẹ, người thân sỉ nhục nhau, khinh bỉ nhau và coi rẻ nhau như những người xa lạ.
Cái tôi không muốn nghĩ tới nhưng phải nghĩ tới và làm việc mỗi ngày cho nó cũng là tiền.
Cái tôi thấy không quan trọng mà bắt buộc phải cho là quan trọng vì nó bảo vệ những thứ quan trọng khác cho đời sống thường nhật của tôi đâu có gì khác ngoài tiền.
Cái tôi có thể bỏ ra mà không tiếc nhưng điều tôi tiếc là tôi đã bỏ ra cho người nhận hiểu sai về tôi trong đa số các trường hợp hơn là hiểu đúng vì tiêu chuẩn sống của họ và của tôi khác nhau.
Cái tôi có thể sống chết để giành lại vì tôi kiếm được từ mồ hôi nước mắt dù chỉ một đồng, và sẳn sàng không nhặt cả tờ năm đồng thấy rớt ngoài đường vì nó không phải của tôi cho dù của ai cũng mặc.
Có người bỏ ra cả tháng, cả ngày để đợi tôi đưa hết tài sản của mình cho họ đi làm giàu, cuối cùng cũng tốn hơi mất công vì tôi biết khi họ bỏ ra thời gian như vậy, ý định của họ không thể nào chân chính được.
Có người chỉ cần nói chưa tới hai câu tôi đã đưa được tiền cho họ.
Tiền có mãnh lực đến thế ư?
Tuỳ bạn, và với tôi nó là tổng hợp tất cả những thứ trên đó bạn.
Vành Khuyên
Trong đời, cái tôi cần nhất là tiền, không nói điều này trước tiên, mặt tôi đầy một chữ sạo.
Cái tôi khinh bỉ nhất cũng là tiền vì từ tiền, bạn bè, anh em, cha mẹ, người thân sỉ nhục nhau, khinh bỉ nhau và coi rẻ nhau như những người xa lạ.
Cái tôi không muốn nghĩ tới nhưng phải nghĩ tới và làm việc mỗi ngày cho nó cũng là tiền.
Cái tôi thấy không quan trọng mà bắt buộc phải cho là quan trọng vì nó bảo vệ những thứ quan trọng khác cho đời sống thường nhật của tôi đâu có gì khác ngoài tiền.
Cái tôi có thể bỏ ra mà không tiếc nhưng điều tôi tiếc là tôi đã bỏ ra cho người nhận hiểu sai về tôi trong đa số các trường hợp hơn là hiểu đúng vì tiêu chuẩn sống của họ và của tôi khác nhau.
Cái tôi có thể sống chết để giành lại vì tôi kiếm được từ mồ hôi nước mắt dù chỉ một đồng, và sẳn sàng không nhặt cả tờ năm đồng thấy rớt ngoài đường vì nó không phải của tôi cho dù của ai cũng mặc.
Có người bỏ ra cả tháng, cả ngày để đợi tôi đưa hết tài sản của mình cho họ đi làm giàu, cuối cùng cũng tốn hơi mất công vì tôi biết khi họ bỏ ra thời gian như vậy, ý định của họ không thể nào chân chính được.
Có người chỉ cần nói chưa tới hai câu tôi đã đưa được tiền cho họ.
Tiền có mãnh lực đến thế ư?
Tuỳ bạn, và với tôi nó là tổng hợp tất cả những thứ trên đó bạn.
Du Lịch
Du Lịch
Vành Khuyên
Ngay từ hồi còn bé, tôi đã rất thích du lịch. Nghĩa là đi đâu ra khỏi nhà là tôi vui à. Có những buổi trưa còn quá nhỏ chưa đi học, tôi trốn nhà lẽo đẽo đi theo bà chị tôi đến lớp học, xin chị ngồi cạnh. Bà chị tôi cũng khùng, cho tôi ngồi luôn, không cần dắt tôi về nhà, làm bà nội và cha mẹ tôi phát hoảng vì sợ tôi bị bắt cóc. Cuối ngày tan học, họ thấy bà chị tôi dắt tôi về. Vậy mà họ chỉ ôm tôi khóc còn chẳng đánh, mắng gì tôi. Chắc sự khủng hoảng tôi không còn trên đời khiến họ sợ chăng ?
Lớn lên chút, ai đi đâu tôi cũng đòi theo. Học bài xong chưa không cần thiết, đi chơi là khoái à. Đi đâu cũng được, miễn là được nhìn những cảnh khác cảnh trong nhà, hay phải nhắm mắt ngủ trưa theo mệnh lệnh dù tôi không muốn.
Khi đủ lớn để được chính thức cho đi xa, tôi lại mắc cái bịnh cứ đi xa chút là nhớ nhà, hăng hái đi cho lắm đi độ 20 phút xin về liền vì tôi thấy nhớ má tôi quá, nhớ bữa cơm gia đình và nhớ cái góc nhỏ tôi hay nằm đọc sách trên lầu. Dù cả mấy anh chị em đi hết, tôi có ở nhà vì nhớ mẹ cũng chỉ có một mình thì biết làm gì.
Cũng coi như sinh ra ở Sài Gòn cho tới 24 tuổi, tôi cũng đâu đó lòng vòng Sài gòn và các vùng phụ cận Hóc Môn, Thanh Đa thôi chứ còn chưa đi đâu xa.
Qua tới Mỹ, chuyến du lịch đầu tiên của tôi với cả gia đình là tới Đảo Victoria của Canada đi ngang qua thành phố Vancouver của Canada sau hai năm tôi tới Mỹ. Canada, một đất nước rộng lớn và đẹp thật. Dù biết nó đẹp, sang trọng và lộng lẫy như thế, nhiều những gì còn bí ẩn và chờ đợi được khám phá như thế, tôi vẫn đọc được một sự khắc khoải trong lòng đi đâu cũng không yên như ngày tôi còn bé.
Định cư được 5 năm tôi làm chuyến du lịch đầu tiên một mình từ Oregon xuống California thăm những người bạn học thời trung học. Một mình tôi lang thang các chợ và phố xá của người Việt, Đại Hàn, dù giao tiếp được với họ, tôi vẫn tự thấy mình lạc loài làm sao đó, không có một chút cảm giác hưởng thụ nào và chỉ như chuyến đi tách tôi ra khỏi công việc nặng đầu sau 5 năm tới Mỹ.
Những chuyến đi sau này tới California vì tôi có cô em gái ở đó, dù ở ngay nhà em gái, tôi vẫn thấy lạc lõng .
Tôi hiểu ra, tôi đã lạc lõng tự bao giờ, tự thấy mình không thuộc về chỗ nào, chỗ có tình thân thì không có người thân, chỗ có người thân thì không thấy quen thuộc. Cảm giác lạc lõng đó theo tôi mãi. Tôi nghĩ có lên tới tận thiên đình tôi vẫn thấy lạc lõng chứ đừng nói thấy vui.
Vậy mà chỉ coi qua ti vi, thấy biển Bình Thuận, những bãi cát trắng, những bờ biển chạy dài, tôi chỉ ước có một ngày nắng được tận mắt nhìn bãi biển đó và hạnh phúc tràn ngập khi nhớ lại cái ngày mình đã nhìn qua ti vi.
Cảm giác này tôi đã có một lần khi đứng trước biển Thái Bình Dương nơi tôi đang sống, tôi biết phía xa thật xa bờ bên kia là Việt Nam, quê hương tôi, những hình ảnh không thực trước mắt nhưng vẫn có thể làm tôi xúc động.
Du lịch, cần chi phải đi xa, chỉ cần một cảm giác nhớ về quê hương qua hình ảnh tôi đã thấy mình hạnh phúc vì được du lịch rồi bạn ạ.
Vành Khuyên
Ngay từ hồi còn bé, tôi đã rất thích du lịch. Nghĩa là đi đâu ra khỏi nhà là tôi vui à. Có những buổi trưa còn quá nhỏ chưa đi học, tôi trốn nhà lẽo đẽo đi theo bà chị tôi đến lớp học, xin chị ngồi cạnh. Bà chị tôi cũng khùng, cho tôi ngồi luôn, không cần dắt tôi về nhà, làm bà nội và cha mẹ tôi phát hoảng vì sợ tôi bị bắt cóc. Cuối ngày tan học, họ thấy bà chị tôi dắt tôi về. Vậy mà họ chỉ ôm tôi khóc còn chẳng đánh, mắng gì tôi. Chắc sự khủng hoảng tôi không còn trên đời khiến họ sợ chăng ?
Lớn lên chút, ai đi đâu tôi cũng đòi theo. Học bài xong chưa không cần thiết, đi chơi là khoái à. Đi đâu cũng được, miễn là được nhìn những cảnh khác cảnh trong nhà, hay phải nhắm mắt ngủ trưa theo mệnh lệnh dù tôi không muốn.
Khi đủ lớn để được chính thức cho đi xa, tôi lại mắc cái bịnh cứ đi xa chút là nhớ nhà, hăng hái đi cho lắm đi độ 20 phút xin về liền vì tôi thấy nhớ má tôi quá, nhớ bữa cơm gia đình và nhớ cái góc nhỏ tôi hay nằm đọc sách trên lầu. Dù cả mấy anh chị em đi hết, tôi có ở nhà vì nhớ mẹ cũng chỉ có một mình thì biết làm gì.
Cũng coi như sinh ra ở Sài Gòn cho tới 24 tuổi, tôi cũng đâu đó lòng vòng Sài gòn và các vùng phụ cận Hóc Môn, Thanh Đa thôi chứ còn chưa đi đâu xa.
Qua tới Mỹ, chuyến du lịch đầu tiên của tôi với cả gia đình là tới Đảo Victoria của Canada đi ngang qua thành phố Vancouver của Canada sau hai năm tôi tới Mỹ. Canada, một đất nước rộng lớn và đẹp thật. Dù biết nó đẹp, sang trọng và lộng lẫy như thế, nhiều những gì còn bí ẩn và chờ đợi được khám phá như thế, tôi vẫn đọc được một sự khắc khoải trong lòng đi đâu cũng không yên như ngày tôi còn bé.
Định cư được 5 năm tôi làm chuyến du lịch đầu tiên một mình từ Oregon xuống California thăm những người bạn học thời trung học. Một mình tôi lang thang các chợ và phố xá của người Việt, Đại Hàn, dù giao tiếp được với họ, tôi vẫn tự thấy mình lạc loài làm sao đó, không có một chút cảm giác hưởng thụ nào và chỉ như chuyến đi tách tôi ra khỏi công việc nặng đầu sau 5 năm tới Mỹ.
Những chuyến đi sau này tới California vì tôi có cô em gái ở đó, dù ở ngay nhà em gái, tôi vẫn thấy lạc lõng .
Tôi hiểu ra, tôi đã lạc lõng tự bao giờ, tự thấy mình không thuộc về chỗ nào, chỗ có tình thân thì không có người thân, chỗ có người thân thì không thấy quen thuộc. Cảm giác lạc lõng đó theo tôi mãi. Tôi nghĩ có lên tới tận thiên đình tôi vẫn thấy lạc lõng chứ đừng nói thấy vui.
Vậy mà chỉ coi qua ti vi, thấy biển Bình Thuận, những bãi cát trắng, những bờ biển chạy dài, tôi chỉ ước có một ngày nắng được tận mắt nhìn bãi biển đó và hạnh phúc tràn ngập khi nhớ lại cái ngày mình đã nhìn qua ti vi.
Cảm giác này tôi đã có một lần khi đứng trước biển Thái Bình Dương nơi tôi đang sống, tôi biết phía xa thật xa bờ bên kia là Việt Nam, quê hương tôi, những hình ảnh không thực trước mắt nhưng vẫn có thể làm tôi xúc động.
Du lịch, cần chi phải đi xa, chỉ cần một cảm giác nhớ về quê hương qua hình ảnh tôi đã thấy mình hạnh phúc vì được du lịch rồi bạn ạ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)