Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

Vô Hiệu Hóa

Vô Hiệu Hóa
Vành Khuyên

Đời cứ thế thôi tìm chi lời đắng
Đành lặng câm hóa tất cả trò vui
Hoà cuộc chơi thay vì tối ngủ vùi
Bước như thể chưa bao giờ té ngã

Đừng keo kiệt và chơi trò ngã giá
Giá cuộc đời là vô giá, tin đi!
Nài làm chi mất, được thêm ích gì ?
Trò xưa cũ, ai đời này cũng biết

Vậy đi nhé xót xa nhìn tiễn biệt
Tôi sẽ cười khi đời muốn tôi đau
Hát thật to khi đời bắt âu sầu
Vô hiệu hoá trò đời thật vô nghĩa ...

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Rồi Một Ngày

Rồi Một Ngày
Vành Khuyên

Rồi một ngày bạn không còn biết mình ở đâu, về đâu và làm chi nữa
Ngày đó, bạn quên bẳng đi những gì bạn đã hứa sẽ làm trong cuộc đời
Chẳng còn thấy chơi vơi, chẳng còn thấy lỗi hẹn
Chỉ thấy đắng và cay trong đời, bạn còn tìm chi đây?

Rồi một ngày bạn vẫn thấy mình dìu dặt trên cõi đời này
Bạn hiểu bạn chỉ vì điều gì đó bạn còn trách nhiệm trong cuộc sống
Bạn muốn cảm bình minh như ngày nào nhưng sao tìm mãi vẫn chỉ thấy chiều tà trong những ngày bạn qua
Bạn hiểu bạn chẳng khác gì bóng ma trong cuộc sống ....

Ôi cái đời lông bông, tình người lông nhông
Người bắt lỗi bạn thì sẳn, người đỡ chân bạn sao hiếm có vô cùng
Bạn giả vờ ung dung, nhưng trong lòng bạn ngấm ngầm một cuộc chiến
Tồn tại hay mất đi trong cuộc đời này ...

Khi đời chẳng còn gì hay, cuộc đời ạ

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2008

Hết Ý Kiến

Hết Ý Kiến
Vành Khuyên

Bạn biết không, nhiều khi tôi rất lạ là sao con người với nhau mà người ta cứ chực chờ cơ hội tiêu hủy thanh danh, nói thanh danh hơi quá, thôi thì cái danh như là con người bình thường của bạn. Khi bạn khóc, bạn cười, người ta có thể lôi ra từ đó bất cứ lý do nào và gán cho bạn những chuyện bạn không thể ngờ nổi. Ủa ! Địa ngục hay sao? Không còn trần gian đây chớ.

Khi tôi lâm vào cảnh khốn cùng, nói thật với bạn, ai nói đọng tôi một câu, tôi khóc liền á. Thật chứ, khóc chứ sao không, người ta ở địa ngục rồi chưa biết sao mà cứ lấy dao găm thụi vô nổi đau đó. Thụi không nói chi, họ đi nói người khác bạn khùng, thôi thì đến nước này, khùng còn đỡ hơn phải tỉnh mà không dám tin mình tỉnh mới chết dở. Cứ thử như bây giờ, nói tôi cỡ nào đi nữa, thậm chí đi ngang tôi nhổ bãi nước bọt, tôi vẫn cười và hỏi bạn, bạn khoẻ không? Chửi chi à! Bạn không khoẻ bạn mới nhổ nước bọt chứ như tôi không khoẻ mười mươi, ghét ai cũng chẳng dám nhổ nước bọt trước mặt người ta vì có đâu mà nhổ. Vậy mà sáng sáng họ vẫn chào bạn, họ vẫn hỏi bạn khoẻ không như tôi ... ủa thiệt tình tôi không còn nhận ra mình sống ở đâu, phải giả dối, phải thành thật hay thậm chí phải gây chuyện với người này người nọ cho họ biết mình là ai hay sao?

Giờ nói với ai tôi cũng nói hai đàng, một đàng tiến một đàng lùi, họ cho phép thì tiến, họ đánh thì phải lùi chớ sao, họ không cho mình sống thì lùi chứ tiến sao được mà tiến.

Hồi đó tôi đố mà chịu thua ai. Giờ thua hết cho rảnh thân bạn ạ. Tại sao họ muốn người khác nhìn tôi khùng chi tôi cũng không hiểu, mà tôi dám chắc với bạn họ cũng đếch hiểu họ làm vậy chi đâu, họ làm cho có chuyện để thấy họ còn tồn tại thôi.

Riết rồi từ thông cảm tôi ra vô cảm, quá trình này phải nói là dễ sợ ... thấy mình cảm cái gì đó cũng phải giật mình mở to mắt ra coi mình có nhẹ dạ không.

Đời sống thế còn quái gì là đời sống, mà ai cho bạn chết đâu ..

Mở mắt ra nhìn đời đi bạn.

Một Ngày Tại Sở

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Xem Bói

Xem Bói
Vành Khuyên

Tôi mở lòng bàn tay cho người ta xem
Nào công danh, tình duyên, số mạng
Những đường chằng chịt, không kết thúc không bắt đầu
Hèn chi số mạng chẳng đâu và đâu

Tôi và người xem bói, chụm đầu vào nhau
Khi đã đến đây, ai cũng nghĩ tình duyên là thứ muốn coi nhất
Có ai biết đâu khi đời lận đận, xem bói
Chỉ là cái cớ cho những người cúi mặt, ngẩng lên được một lần

Vậy nên có chi mà phân vân
Tôi trả cho những điều tôi muốn nghe mà không có
Tôi trả cho những điều không bao giờ có mà vẫn muốn tin
Những lời mà tôi cho thầy bói đang biết rõ về mình ...

Tôi cười đau đớn
Quẻ đã đặt xong, rút lại biết nói sao bây giờ
Bao lần tai ương đổ xuống tôi đã làm ngơ
Giờ có đổ thêm cũng kệ, chớ có phải sau một lần xem bói.

Tâm tư soi rọi
Tôi cần niềm tin
Quăng tiền vào một quẻ bài vô tri vô giác
Cuộc đời đã bạc, bạc thêm nữa đâu sao

Xem bói.

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt

Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt
Vành Khuyên

Người đời quả không sai khi nói câu bất hủ đó. Tôi thì trước giờ cũng không đạo hạnh gì. Làm người ai chả nói dối. Không nói dối chuyện lớn được, nói dối chuyện nhỏ chứ làm gì không có. Cái xấu, cái không hay người ta còn dấu tịt đi chứ lại.

Tôi thật sự thấy có đạo cũng hay. Đạo Chúa thì đi xưng tội, ít nhiều gì cũng sống thật lòng với mình, nói cho Cha nghe hay tự nói cho lương tâm mình biết mình đã làm sai. Đi Chùa cũng vậy, cầm nhang xá và tự nói với mình đừng làm điều tầm bậy cũng là cách tự răn mình tương đối là có lòng thành.

Tôi không đạo, nói dối nhiều khi mắc cỡ với cha mẹ thấy mồ, mà nói thật có mà bị cấm cửa, bị từ, nhưng với tôi nói thật bị từ luôn vì cha mẹ tôi nói tôi không biết ăn nhời. Thiệt tình là nhiều lúc tôi cũng không biết sống làm sao cho phải để còn cha, còn mẹ. Ngẫm từ lúc biết sống tới giờ, tôi không nói láo quá nhiều điều mới làm mất lòng cả là bao nhiêu người để đến bây giờ rất cô quạnh tôi vẫn phải chấp nhận vì đó là do tôi chọn, đã chọn thì phải chịu, không có can đảm thì đừng chọn và cứ nói dối đi, tự nhiên sao tôi thấy không dám làm điều đó.

Với tôi, có làm điều gì sai với chồng, con, họ hàng, tôi viết ra hết để trên mạng, xem như tự răn mình, dù có muộn màng, tôi cũng thấy thanh thản phần nào và không dám lập lại lỗi lầm cũ, cách của cá nhân không đạo như tôi nó vậy.

Hôm nay, khi vào lại sở, chỗ tôi ngồi có 4 người. Hôm qua tôi nghĩ làm vì con bịnh, hôm nay vào thì thấy bàn cái cô kế bên dọn sạch sẽ. Hãi quá, tôi sợ cô bị đuổi thì lấy gì sống. Tôi đi kiếm cô cùng khắp văn phòng, vô tình tôi thấy cô ở một chỗ khác. Tôi hỏi tại sao, cô nói cô có vấn đề với người kế bên. Tôi hỏi kỹ hơn, cổ không nói tiếp. Kỳ nhen, hồi tôi có vấn đề trong sở, dù không biết họ rõ, nhưng họ hỏi tôi đang gặp chuyện không may gì, tôi nói à. Tôi nói với ý nghĩ họ sẽ tránh được cho họ, không bị như tôi đang bị. Vậy mà khi tôi hỏi chuyện họ, họ làm như tôi là người dưng, ờ mà người dưng thiệt.

Thì bạn thấy đó, có phải thật thà thẳng thắn thường thua thiệt không? . Người ta biết bạn từ trong ruột ra, bạn chỉ biết người ta qua cái vỏ. Nhìn cái vỏ mỗi ngày, bố tôi cũng không dám phán xét người ta ra sao và phải làm gì để hiểu người ta đâu bạn.

Khổ ghê chứ lại. Thật thà thẳng thắn thường thua thiệt bạn ạ.

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2008

Thiền Sư Không Cần Áo

Thiền Sư Không Cần Áo
Vành Khuyên

Tôi mượn áo thiền sư
Để đó
Không so đo, tính toán, ngại ngần
Đời đẩy tôi tới những bước không cần phân vân
Tôi cứ nhìn vào áo thiền sư mà to mồm
Chửi

Cái đời gì mà cứ nhằm tôi
Nó ép
Trần tục tới độ, chả tu, chả đạo hạnh cũng nói ra rồi
Vậy mà đời cứ nhè tôi mà nó chơi
Tạm lấy áo thiền sư ra, ngắm rồi
Chửi

Chẳng biết đến bao giờ
Thiền sư là thiền sư
Tôi là tôi
Lòng dạ nào còn băn khoăn tới học làm thiền sư mà chi

Cho tôi được khóc với những giọt nước mắt thật
Cho tôi được cười những nụ cười không đắng cay
Tôi được làm con người thật đúng nghĩa
Trên thế gian này
Áo thiền sư đây ...
Cho tôi trả ...

...

...
Vành Khuyên

Có nhiều lý do khiến bạn chưa chửi thề. Lý do phổ biến nhất vì bạn là trí thức. Thật sự trí bạn thức hay ngủ không có liên quan với chuyện chửi hay không. Bạn đã nghĩ đến chuyện chửi thì trí bạn ngủ bạn cũng chửi.

Có người cho chửi thề chẳng giải quyết được gì. Thật sự lúc mới sinh ra, bạn làm gì biết chửi, trường học cũng chả dạy điều đó. Mà ra đời, đứa này đạp bạn, đứa kia đạp bạn, bạn biết nó sai mười mươi nhưng nó có quyền chức trong tay làm bạn phải ngậm miệng. Bạn không chửi đâu sao, nhưng miệng cố kiềm lắm có lúc chữ chửi nó thoát đại ra nghe đã làm sao. Thế là từ đó bạn quen. Nói chửi thấy vui hơi quá đáng nhưng ít nhất nó thải ra những bực bội trong lòng bạn. Sử dụng ngôn ngữ tới mục đích tối thượng là cứu cánh cho một con người nghe chừng như cũng nhân đạo đấy chứ .

Có người ghét những người chửi. Nhất là người chửi lại là đàn bà, con gái. Đồ vô học, đồ đứng đường. Không họ có học cả, lại có nhà cửa đàng hoàng, bị xã hội và đời xử một cách vô học, vô giáo dục nên phải chửi để giữ chân đứng, phải mặc cái áo dữ dằn để giữ được thân cho chẳng thằng nào dám đọng vào để cuộc đời yên chút xíu.

Vậy theo bạn, lúc cùng cực bạn chửi không ?

Tuỳ bạn đi nhé