...
Vành Khuyên
Ả có biệt danh là người đàn bà thép. Thép nói như khen nói chi, người ta chửi ả thép vì nhiều lý do. Lý do quan trọng nhất là thấy ả không khóc khi tất cả mọi người đều khóc. Ban đầu người ta cũng nghĩ chắc ả khiêm tốn, đứng cho mọi người dựa, khóc thêm nữa được gì. Nhưng cuối cùng nhìn mãi chả thấy khuông mặt ả thay đổi. Người ta kết luật ngay, con mẹ đó thép ghê nhỉ, chồng chết mà cứ trơ trơ ra.
Mẹ người đời chứ, đời đưa tới đó còn biết chỗ nào nữa mà khóc. Hai đứa con nhỏ chạy loanh quanh quan tài như ba nó nằm chơi lát dậy chở chúng về. Ả thì bỏ vào quan tài chồng những cành hoa cuối đủ màu sắc để lát đây khi nắp quan tài đóng những nhành hoa đó thay ả đưa ông về với đám tro cho trọn vẹn. Còn khóc làm gì. Có khóc ông cũng chả gạt nước mắt cho, lúc sống ả khóc cũng kệ, ông cũng chẳng bao giờ gạt, giờ thì tiếc thương nào cũng tới lúc phải vĩnh viễn.
Ả chả cần biết người ta nghĩ gì về ả chi cho mệt. Con ả khó khăn, ăn cơm vài tiếng mỗi bữa, ả mắng con, răn dạy chúng, ông bà già chồng ngồi ngó, bảo ả chửi xéo. Trời, tha cho ả đi, con ả sống với ả, có sống với ông bà đâu, không dạy dỗ, nó leo lên đầu ả, chứ đầu ông bà đâu mà bóng gió ả chi. Ả thấy bất lực, la con không được, chồng cũng không phụ, cha mẹ chồng thì xét nét, chỉ còn mình ả thấy phải nhịn tất cả thành dâu hiền, vợ tốt. Mẹ người đời chứ ai làm cứ làm đi, ả sống sao ả hiểu được rồi. Đóng kịch là cái điều ả ghét nhất, đóng tạm thời giả nhân giả nghĩa còn bất nhân gấp bội.
Đêm qua, ả không còn là ả, áp lực tứ phía. Sở, con bịnh, ả bịnh, ả mất ngủ mấy đêm liền ả la hét như con khùng, ả chửi người chết, không biết họ nghe không, ả chửi người sống. Là ả chứ ai, ả thề chết mẹ nó đi đâu cho rồi nhưng chết làm sao được.
Ép không còn chỗ nào mà thở. Mẹ người đời chứ , làm khổ nhau sao mà sẳn thế ...
Có ai hiểu được cuộc sống bị đẩy vào đường cùng tới mức muốn xé toang cả thế giới này ra không ....
Thứ Tư, 25 tháng 6, 2008
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008
Nhục
Nhục
Vành Khuyên
Tôi thề không biết nhục là gì trước khi 18 tuổi. Bạn bảo sao biết được, tôi luôn gặp may mắn trong đời. Được tí sắc diện, tôi có ăn cắp vài giây trước đó cũng chả ma nào dám nghi tôi mới lấy vì tôi nhìn ra vẻ đàng hoàng quá mà, quần áo lại chả rách rưới chi. May mà tôi không lấy điều đó để cố làm bao nhiêu điều xấu mà tôi có thể nghĩ ra nhưng đã không dám làm.
Mà cũng kỳ, nhìn tôi cũng chẳng ra vẻ thông minh tí nào, thiếu điều mặt mũi hơi buồn và đần đần. Thế mà đi đâu cũng được bầu bán làm chức này, chức nọ, coi sóc cả bao nhiêu đàn em, chỉ dẫn cho họ bất cứ điều gì họ hỏi, gì tôi cũng trả lời được, không biết thì tôi bịa ra, họ cũng tin răm rắp à và không hề kiểm chứng.
Tới 18 tuổi thôi. Sau đó ...trời tôi còn hơn chiếc mền rách. Đời như trái banh, bị đá tới chỗ này, chỗ nọ. Đi đâu xin việc hay hỏi han gì cũng không ai muốn trả lời đến nửa câu. Kỳ, may mắn đi đâu hết rồi ta. Bảo họ câm, hay bận đều không phải, vì các cô tới sau tôi son phấn chút đỉnh hỏi câu nào người ta trả lời câu đó. Tôi phải góp nhặt kinh nghiệm, hễ bề ngoài chỉ là đàng hoàng theo cái nghĩa lễ phép thì quên đi được người ta đối đãi đàng hoàng đi, phải biết đưa đẩy, điệu nghệ một chút.
Ủa chưa mắc gì tới nhục hết ...
Tôi thề, lúc đó tôi chả biết mình là ai trong đời. Đi đâu học cũng thấy mình thua người ta. Quen người nào muốn bồ bịch, thương yêu chân thành thì thấy người ta cặp với mình rồi cũng cặp với hai ba người khác thân như thân với mình. Bụng bảo dạ, quên bà nó đi cho rồi. Chơi cái kiểu chết bầm. Bà có ế bà cũng chẳng cần thân kiểu đó ...
Thấy nhục chút xíu rồi đó.
Tôi thề đi định cư càng sớm, tôi càng ráng học trở thành ông này, bà nọ về lại trường đại học cũ, xin bạn bè tôi đang làm giảng viên ở đó vào đứng lớp họ nói chuyện xứ người vài tiếng là tôi hãnh diện rồi. Nhưng lúc về, dù tôi có gặp lại người bạn làm giảng viên ở Đại Học Khoa Học Xã Hội thật nhưng cô không có thời gian gặp tôi.
Tôi đi xuyên Nam Bắc với chồng, thẳng tính quá, làm ông giận cả chuyến đi, ông đối xử với tôi còn thua con ở. Tôi chỉ còn biết trách mình, dù tôi chẳng đáng trách, chỉ trách ông Trời không nhìn thấy thiện ý trong những lời tôi nói mà bảo người ta bớt ích kỷ đi mà đối xử với tôi rộng rãi hơn.
Trước chuyến đi, tôi đã để dành cả 5 năm vừa phép vừa tiền, về lại VN như con ăn mày, tôi vẫn giản dị như ngày nào, còn bị bạn bè chê nhà quê, mặc dù người thân nhà chồng đòi hỏi tôi phải cư xử kiểu Việt Kiều, vung tiền qua cửa sổ, tôi dám đâu, tôi đi làm cực lắm. Vậy là họ mắng, nghèo thế về chi. Không, tôi xài tiết kiệm chứ có giàu nghèo gì ở đây. Họ mắng cứ mắng, sống kiểu họ tôi sống không được. Hay ho gì kiểu khoe mẽ, tôi không thích.
Cái này nhất định không nhục.
Lạ kỳ là trong đời bao giờ tôi cũng nhận những ngang trái trước hết. Lắm lúc muốn hét, này rủi ro, xin làm ơn đừng có chọn bà nữa cho bà yên thời gian được không. Làm gì có !
Vậy là tôi trở chứng, từ những người khác muốn nhìn thấy tôi phải biết nhục vì những điều họ muốn tôi có mà tôi không có, những điều họ bắt tôi phải làm mà vì tôi không giống họ nên không muốn làm, tôi quên bà nó cái chữ nhục nghĩa gì cho chắc ăn. Việc gì phải nhục. Nhục được quái gì chứ. Cướp giật hay đánh đấm ai vô can mới nhục chứ hoàn cảnh đưa đẩy tôi phải đối phó thì nhục là nhục cái chỗ nào.
Chính bố mẹ tôi cũng nghĩ tôi phải nhục vì không bằng được người này, người nọ dù có cùng cơ hội, tôi cũng chẳng lấy đó làm buồn. Rồi bố mẹ tôi sẽ hiểu, khi từ giả cuộc đời này, tôi chỉ mong để lại được cái nghĩa của sự chân thành là gì chứ không phải cái nghĩa của chữ nhục mặc dầu cuộc sống luôn đẩy tôi đến chỗ phải tự định nghĩa lại chữ nhục bạn ạ.
Tôi thật sự không thấy nhục, chỉ thấy mình hàng ngày đấu tranh cho những niềm tin và lý tưởng đã hình thành qua những năm tháng tranh sống. Bạn hãy tin vào điều đó từ một người như tôi. Bạn dám không ?
Tùy bạn đi nhé !
Vành Khuyên
Tôi thề không biết nhục là gì trước khi 18 tuổi. Bạn bảo sao biết được, tôi luôn gặp may mắn trong đời. Được tí sắc diện, tôi có ăn cắp vài giây trước đó cũng chả ma nào dám nghi tôi mới lấy vì tôi nhìn ra vẻ đàng hoàng quá mà, quần áo lại chả rách rưới chi. May mà tôi không lấy điều đó để cố làm bao nhiêu điều xấu mà tôi có thể nghĩ ra nhưng đã không dám làm.
Mà cũng kỳ, nhìn tôi cũng chẳng ra vẻ thông minh tí nào, thiếu điều mặt mũi hơi buồn và đần đần. Thế mà đi đâu cũng được bầu bán làm chức này, chức nọ, coi sóc cả bao nhiêu đàn em, chỉ dẫn cho họ bất cứ điều gì họ hỏi, gì tôi cũng trả lời được, không biết thì tôi bịa ra, họ cũng tin răm rắp à và không hề kiểm chứng.
Tới 18 tuổi thôi. Sau đó ...trời tôi còn hơn chiếc mền rách. Đời như trái banh, bị đá tới chỗ này, chỗ nọ. Đi đâu xin việc hay hỏi han gì cũng không ai muốn trả lời đến nửa câu. Kỳ, may mắn đi đâu hết rồi ta. Bảo họ câm, hay bận đều không phải, vì các cô tới sau tôi son phấn chút đỉnh hỏi câu nào người ta trả lời câu đó. Tôi phải góp nhặt kinh nghiệm, hễ bề ngoài chỉ là đàng hoàng theo cái nghĩa lễ phép thì quên đi được người ta đối đãi đàng hoàng đi, phải biết đưa đẩy, điệu nghệ một chút.
Ủa chưa mắc gì tới nhục hết ...
Tôi thề, lúc đó tôi chả biết mình là ai trong đời. Đi đâu học cũng thấy mình thua người ta. Quen người nào muốn bồ bịch, thương yêu chân thành thì thấy người ta cặp với mình rồi cũng cặp với hai ba người khác thân như thân với mình. Bụng bảo dạ, quên bà nó đi cho rồi. Chơi cái kiểu chết bầm. Bà có ế bà cũng chẳng cần thân kiểu đó ...
Thấy nhục chút xíu rồi đó.
Tôi thề đi định cư càng sớm, tôi càng ráng học trở thành ông này, bà nọ về lại trường đại học cũ, xin bạn bè tôi đang làm giảng viên ở đó vào đứng lớp họ nói chuyện xứ người vài tiếng là tôi hãnh diện rồi. Nhưng lúc về, dù tôi có gặp lại người bạn làm giảng viên ở Đại Học Khoa Học Xã Hội thật nhưng cô không có thời gian gặp tôi.
Tôi đi xuyên Nam Bắc với chồng, thẳng tính quá, làm ông giận cả chuyến đi, ông đối xử với tôi còn thua con ở. Tôi chỉ còn biết trách mình, dù tôi chẳng đáng trách, chỉ trách ông Trời không nhìn thấy thiện ý trong những lời tôi nói mà bảo người ta bớt ích kỷ đi mà đối xử với tôi rộng rãi hơn.
Trước chuyến đi, tôi đã để dành cả 5 năm vừa phép vừa tiền, về lại VN như con ăn mày, tôi vẫn giản dị như ngày nào, còn bị bạn bè chê nhà quê, mặc dù người thân nhà chồng đòi hỏi tôi phải cư xử kiểu Việt Kiều, vung tiền qua cửa sổ, tôi dám đâu, tôi đi làm cực lắm. Vậy là họ mắng, nghèo thế về chi. Không, tôi xài tiết kiệm chứ có giàu nghèo gì ở đây. Họ mắng cứ mắng, sống kiểu họ tôi sống không được. Hay ho gì kiểu khoe mẽ, tôi không thích.
Cái này nhất định không nhục.
Lạ kỳ là trong đời bao giờ tôi cũng nhận những ngang trái trước hết. Lắm lúc muốn hét, này rủi ro, xin làm ơn đừng có chọn bà nữa cho bà yên thời gian được không. Làm gì có !
Vậy là tôi trở chứng, từ những người khác muốn nhìn thấy tôi phải biết nhục vì những điều họ muốn tôi có mà tôi không có, những điều họ bắt tôi phải làm mà vì tôi không giống họ nên không muốn làm, tôi quên bà nó cái chữ nhục nghĩa gì cho chắc ăn. Việc gì phải nhục. Nhục được quái gì chứ. Cướp giật hay đánh đấm ai vô can mới nhục chứ hoàn cảnh đưa đẩy tôi phải đối phó thì nhục là nhục cái chỗ nào.
Chính bố mẹ tôi cũng nghĩ tôi phải nhục vì không bằng được người này, người nọ dù có cùng cơ hội, tôi cũng chẳng lấy đó làm buồn. Rồi bố mẹ tôi sẽ hiểu, khi từ giả cuộc đời này, tôi chỉ mong để lại được cái nghĩa của sự chân thành là gì chứ không phải cái nghĩa của chữ nhục mặc dầu cuộc sống luôn đẩy tôi đến chỗ phải tự định nghĩa lại chữ nhục bạn ạ.
Tôi thật sự không thấy nhục, chỉ thấy mình hàng ngày đấu tranh cho những niềm tin và lý tưởng đã hình thành qua những năm tháng tranh sống. Bạn hãy tin vào điều đó từ một người như tôi. Bạn dám không ?
Tùy bạn đi nhé !
Chán
Chán
Vành Khuyên
Thời thế, thế thời sao đổi thay
Trả vay, vay trả, thật không hay
Tung trời, đạp đất sao chưa hả
Chán chê, chê chán, thật không may !
Nước non, non nước đẹp như gấm
Núi sông, sông núi ngỡ như tranh
Xa rồi nghìn dặm ngồi thương, khóc
Đắn đo, đo đắn - Xứ người, tranh!
Ta đây, nước đó, vẫn độc hành
Phận bạc khi nào hết mong manh
Trở về cố quốc vui ngày tạ
Hay chết nơi này, cỏ lạnh tanh ...
Một ngày điên
8/25/04
Vành Khuyên
Thời thế, thế thời sao đổi thay
Trả vay, vay trả, thật không hay
Tung trời, đạp đất sao chưa hả
Chán chê, chê chán, thật không may !
Nước non, non nước đẹp như gấm
Núi sông, sông núi ngỡ như tranh
Xa rồi nghìn dặm ngồi thương, khóc
Đắn đo, đo đắn - Xứ người, tranh!
Ta đây, nước đó, vẫn độc hành
Phận bạc khi nào hết mong manh
Trở về cố quốc vui ngày tạ
Hay chết nơi này, cỏ lạnh tanh ...
Một ngày điên
8/25/04
Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2008
Khoảng Trời Riêng
Khoảng Trời Riêng
Vành Khuyên
Năm ngoái, vào tháng 8, có một gia đình đang chờ đón đứa con Út của mình ra đời. Ðứa bé đó là một bé gái. Năm nay nó đã gần một tuổi. Lạ thật, thời gian , không ngoa, thật đúng là cơn gió thoảng hay là cánh chim bay.
Có ai có bao giờ nhìn mình như tâm tư và lứa tuổi mình đang sống không?.
Thật lạ kỳ là nếu bạn nhìn tôi lúc này, làm ngơ và không bảo oh sao tóc tôi đã điểm những sợi trắng thì tôi sẽ mãi nghĩ mình là cô gái năm nào mới bước vào đời mang biết bao nhiêu mơ ước, hoài bão, hy vọng của một con người ao ước làm được thật nhiều điều cho chính mình, cho gia đình và cho mọi người thân yêu ...
Lúc này, tôi tránh soi gương. Tôi làm điều đó không phải để tự trốn cái tuổi đang về cùng mình, cũng không phải tránh thấy những sợi tóc bạc hay để tự nói với chính mình " ối , còn khối cọng tóc đen " ..
Bạn ạ, đúng là ôi không còn giờ để soi gương, đơn giản vậy thôi.
Tôi mang tấm gương lòng đi soi nhân gian, soi cuộc đời, ở những chỗ tôi chưa hiểu, chưa tường, lồng vào những điều mà tôi tự cho mình đã hiểu, đã tường để viết ra những gì tôi cũng tự cho là của mình và để lại đây như là một kỷ niệm.
Tôi vẫn chưa làm gì được nhiều cho mình và cho mọi người thân yêu của mình.
Những lúc không hài lòng với bản thân mình như vậy, tôi trốn vào một khoảng trời riêng.
Tôi có khoảng trời rất riêng
Chỉ nhìn thấy tôi trong ấy
Tôi có khoảng trời rất riêng
Sao mà không ai tin vậỵ..
Nơi ấy tôi đã là tôi
Sống với bao điều dối trá
Tôi biết tôi vẫn là tôi
Dẫu xung quanh bao điều lạ
Nơi ấy bình yên thanh thản
Tôi tìm tôi nơi cuối ngày
Qua biết bao nhiêu chán nản
Nơi ấy, tôi cần có ngaỵ..
Ai cũng có khoảng trời riêng người đó.
Thật thà, điêu ngoa, cay cú, ngọt ngào
Chỉ xin giữ khoảng trời riêng tôi yên lặng
Dù đời, phong ba, bão tố, đã từng traọ..
Thật mong những khoảng trời riêng của các anh chị và các bạn mang thật nhiều ý nghĩa và chứa đựng thật nhiều những điều đáng ghi nhớ.
Vành Khuyên
Năm ngoái, vào tháng 8, có một gia đình đang chờ đón đứa con Út của mình ra đời. Ðứa bé đó là một bé gái. Năm nay nó đã gần một tuổi. Lạ thật, thời gian , không ngoa, thật đúng là cơn gió thoảng hay là cánh chim bay.
Có ai có bao giờ nhìn mình như tâm tư và lứa tuổi mình đang sống không?.
Thật lạ kỳ là nếu bạn nhìn tôi lúc này, làm ngơ và không bảo oh sao tóc tôi đã điểm những sợi trắng thì tôi sẽ mãi nghĩ mình là cô gái năm nào mới bước vào đời mang biết bao nhiêu mơ ước, hoài bão, hy vọng của một con người ao ước làm được thật nhiều điều cho chính mình, cho gia đình và cho mọi người thân yêu ...
Lúc này, tôi tránh soi gương. Tôi làm điều đó không phải để tự trốn cái tuổi đang về cùng mình, cũng không phải tránh thấy những sợi tóc bạc hay để tự nói với chính mình " ối , còn khối cọng tóc đen " ..
Bạn ạ, đúng là ôi không còn giờ để soi gương, đơn giản vậy thôi.
Tôi mang tấm gương lòng đi soi nhân gian, soi cuộc đời, ở những chỗ tôi chưa hiểu, chưa tường, lồng vào những điều mà tôi tự cho mình đã hiểu, đã tường để viết ra những gì tôi cũng tự cho là của mình và để lại đây như là một kỷ niệm.
Tôi vẫn chưa làm gì được nhiều cho mình và cho mọi người thân yêu của mình.
Những lúc không hài lòng với bản thân mình như vậy, tôi trốn vào một khoảng trời riêng.
Tôi có khoảng trời rất riêng
Chỉ nhìn thấy tôi trong ấy
Tôi có khoảng trời rất riêng
Sao mà không ai tin vậỵ..
Nơi ấy tôi đã là tôi
Sống với bao điều dối trá
Tôi biết tôi vẫn là tôi
Dẫu xung quanh bao điều lạ
Nơi ấy bình yên thanh thản
Tôi tìm tôi nơi cuối ngày
Qua biết bao nhiêu chán nản
Nơi ấy, tôi cần có ngaỵ..
Ai cũng có khoảng trời riêng người đó.
Thật thà, điêu ngoa, cay cú, ngọt ngào
Chỉ xin giữ khoảng trời riêng tôi yên lặng
Dù đời, phong ba, bão tố, đã từng traọ..
Thật mong những khoảng trời riêng của các anh chị và các bạn mang thật nhiều ý nghĩa và chứa đựng thật nhiều những điều đáng ghi nhớ.
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008
Danh
Thân tặng những bạn viết trẻ, xin đừng dùng cái danh làm đích đi tới, cứ viết hết lòng, sống hết mình, bạn sẽ để lại trong lòng những người yêu quý bạn chân thành những tài sản tinh thần vô giá và bạn ơi, điều đó đáng quý gấp trăm lần cái danh bạn mang nếu vô tình người ta muốn quàng vào bạn.
....
Vành Khuyên
Bạn biết không, bạn không cần ai biết mình là ai chi đâu.
Sáng sớm thức dậy, bạn chịu nổi cái áp lực nhìn tên mình trên báo với bao điều nghi kỵ, đàm tiếu hông. Bạn chịu được tôi thua. À mà bạn có mong thế đâu. Trong thâm tâm bạn chỉ mong bài viết này, bài viết nọ của bạn được đăng đâu đó cho thế giới này biết đến bạn thôi đó hả. Đơn giản vậy thôi thì cũng không sao, nhưng cũng là cả vấn đề đó nhé.
Một ngày, một người vô tình thấy bài tôi viết trên báo thường kỳ ở Úc. Ở đây, bài đăng trên mạng thiếu gì, người ta lấy không cần hỏi, gặp tôi ở Mỹ, họ ở Úc, cơ hội tôi biết ra rất ít, nên cần hỏi chi, vả lại họ nghĩ đó là có lợi cho tôi chứ bộ, một con người vô danh tiểu tốt. Vậy mà không nha, một người biết tôi họ méc lại, làm tôi tò mò quá cũng tìm ra cho bằng được địa chỉ mail của tờ báo đó và xin tờ báo có bài của tôi được đăng làm kỷ niệm. Ý tôi là tôi trân trọng con mình được chưng thôi, nhuận bút lẽ ra họ phải trả nhưng họ mất tiền cước gửi qua tờ báo từ Úc qua Mỹ thế đã tốt lắm rồi vì trong thâm tâm họ, họ nghĩ tôi làm gì biết được. Nhưng mà từ đây nó ra vấn đề. Cái chuyện bài bạn đi Úc là do người ta thiếu bài, thấy bài bạn tàm tạm, họ đăng cho qua ngày tháng thế thôi, đưa bạn lên ngai vàng hay đỉnh điểm chi đâu. Nhưng những người biết tôi, thử lòng háo danh tôi tới đâu, họ đã viết thư tâng bốc tôi lên bằng trời, yeah, nổi tiếng này, nổi tiếng nọ, rồi nói này nói kia. Tôi cũng chưa bao giờ quen với chuyện tên tuổi, thì thử hỏi bạn đọc một truyện ngắn của ai mà thấy tâm đắc bạn nhớ tên tác giả lúc đó là bạn hay lắm rồi. Người nào có lòng thì gọi lại Ban Biên Tập khen cái bài viết một tiếng làm quà chứ cũng ít ai nhớ tên tác giả. Chuyện là vậy mà từ sau khi cho tôi biết tin và thử lòng háo danh tôi xong, cái người mách tôi họ đẩy đưa với tôi và tâng bốc tôi tận mây xanh, tôi biết họ sạo mà cũng ráng ậm ừ cho qua chuyện. Tưởng vậy là xong ai dè sau đó tôi quen với chuyện tâng bốc thật sự bạn ạ . Ngày nào không có ai báo bài đăng tận Canada hay Cali, tôi buồn lắm nhá. Hahha thế có chết không chứ. Bịnh này không cần thuốc, bạn chỉ cần chữa cho bạn, coi bạn tầm thường hơn chút, coi mọi chuyện giản dị hơn chút là xong. Bạn chẳng thể nào bắn giết hết ba cái người sạo đi tâng bốc người khác làm trò vui làm chi. Họ làm thế để tìm con mồi nào sẽ dẫy chết dưới sự háo danh và để họ có thể cười bạn sau này.
Đàng sau những chuyện đã xảy ra trước mặt bạn đều có một ý nghĩ, ý định thú vị từ người khác mà bạn chưa lường được đó thôi.
Tôi chưa từng có ý định thành ông này bà nọ. Chỗ nào người ta xưng danh nhiều quá tôi tránh hết. Tôi cần chi à. Danh nó ra cái quái gì hả bạn nếu không muốn nói nó làm hư bạn. Trong cuộc đời, dù chỉ được nói chuyện với vài ba người nhưng nói thành thật và có thể chia xẻ được tâm tư của bạn với họ là hạnh phúc lắm rồi dù họ cũng vô danh tiểu tốt như tôi.
Tôi không cần đến gần những người tự cho chính họ có hào quang, vì hào quang đó là do họ mang vào mình họ, người khác biết họ mang vào thêm dùm cho họ chứ tôi có biết họ là ai đâu. Nếu vô tình tôi tìm tới cái hay của họ và chợt nhận ra họ từng có hào quang và họ hay thật thì đúng là tôi biết họ vì thấy họ hay chứ không tìm đến họ vì họ có hào quang.
Nên bạn đừng lầm khi đến gần tôi mà xưng danh chi, bạn xưng danh với tôi, tôi buồn cười lắm. Bạn không có danh mà trong những gì bạn viết tôi nhìn ra cái tâm của bạn thì danh của bạn đã có chỗ đứng trong lòng tôi rồi đó.
Người đời dùng danh để phân loại dù loại nào ra loại nào là do họ nghĩ chứ chẳng phải ai cũng nghĩ như họ đâu.
Bạn thấy tôi nói có phải không?
....
Vành Khuyên
Bạn biết không, bạn không cần ai biết mình là ai chi đâu.
Sáng sớm thức dậy, bạn chịu nổi cái áp lực nhìn tên mình trên báo với bao điều nghi kỵ, đàm tiếu hông. Bạn chịu được tôi thua. À mà bạn có mong thế đâu. Trong thâm tâm bạn chỉ mong bài viết này, bài viết nọ của bạn được đăng đâu đó cho thế giới này biết đến bạn thôi đó hả. Đơn giản vậy thôi thì cũng không sao, nhưng cũng là cả vấn đề đó nhé.
Một ngày, một người vô tình thấy bài tôi viết trên báo thường kỳ ở Úc. Ở đây, bài đăng trên mạng thiếu gì, người ta lấy không cần hỏi, gặp tôi ở Mỹ, họ ở Úc, cơ hội tôi biết ra rất ít, nên cần hỏi chi, vả lại họ nghĩ đó là có lợi cho tôi chứ bộ, một con người vô danh tiểu tốt. Vậy mà không nha, một người biết tôi họ méc lại, làm tôi tò mò quá cũng tìm ra cho bằng được địa chỉ mail của tờ báo đó và xin tờ báo có bài của tôi được đăng làm kỷ niệm. Ý tôi là tôi trân trọng con mình được chưng thôi, nhuận bút lẽ ra họ phải trả nhưng họ mất tiền cước gửi qua tờ báo từ Úc qua Mỹ thế đã tốt lắm rồi vì trong thâm tâm họ, họ nghĩ tôi làm gì biết được. Nhưng mà từ đây nó ra vấn đề. Cái chuyện bài bạn đi Úc là do người ta thiếu bài, thấy bài bạn tàm tạm, họ đăng cho qua ngày tháng thế thôi, đưa bạn lên ngai vàng hay đỉnh điểm chi đâu. Nhưng những người biết tôi, thử lòng háo danh tôi tới đâu, họ đã viết thư tâng bốc tôi lên bằng trời, yeah, nổi tiếng này, nổi tiếng nọ, rồi nói này nói kia. Tôi cũng chưa bao giờ quen với chuyện tên tuổi, thì thử hỏi bạn đọc một truyện ngắn của ai mà thấy tâm đắc bạn nhớ tên tác giả lúc đó là bạn hay lắm rồi. Người nào có lòng thì gọi lại Ban Biên Tập khen cái bài viết một tiếng làm quà chứ cũng ít ai nhớ tên tác giả. Chuyện là vậy mà từ sau khi cho tôi biết tin và thử lòng háo danh tôi xong, cái người mách tôi họ đẩy đưa với tôi và tâng bốc tôi tận mây xanh, tôi biết họ sạo mà cũng ráng ậm ừ cho qua chuyện. Tưởng vậy là xong ai dè sau đó tôi quen với chuyện tâng bốc thật sự bạn ạ . Ngày nào không có ai báo bài đăng tận Canada hay Cali, tôi buồn lắm nhá. Hahha thế có chết không chứ. Bịnh này không cần thuốc, bạn chỉ cần chữa cho bạn, coi bạn tầm thường hơn chút, coi mọi chuyện giản dị hơn chút là xong. Bạn chẳng thể nào bắn giết hết ba cái người sạo đi tâng bốc người khác làm trò vui làm chi. Họ làm thế để tìm con mồi nào sẽ dẫy chết dưới sự háo danh và để họ có thể cười bạn sau này.
Đàng sau những chuyện đã xảy ra trước mặt bạn đều có một ý nghĩ, ý định thú vị từ người khác mà bạn chưa lường được đó thôi.
Tôi chưa từng có ý định thành ông này bà nọ. Chỗ nào người ta xưng danh nhiều quá tôi tránh hết. Tôi cần chi à. Danh nó ra cái quái gì hả bạn nếu không muốn nói nó làm hư bạn. Trong cuộc đời, dù chỉ được nói chuyện với vài ba người nhưng nói thành thật và có thể chia xẻ được tâm tư của bạn với họ là hạnh phúc lắm rồi dù họ cũng vô danh tiểu tốt như tôi.
Tôi không cần đến gần những người tự cho chính họ có hào quang, vì hào quang đó là do họ mang vào mình họ, người khác biết họ mang vào thêm dùm cho họ chứ tôi có biết họ là ai đâu. Nếu vô tình tôi tìm tới cái hay của họ và chợt nhận ra họ từng có hào quang và họ hay thật thì đúng là tôi biết họ vì thấy họ hay chứ không tìm đến họ vì họ có hào quang.
Nên bạn đừng lầm khi đến gần tôi mà xưng danh chi, bạn xưng danh với tôi, tôi buồn cười lắm. Bạn không có danh mà trong những gì bạn viết tôi nhìn ra cái tâm của bạn thì danh của bạn đã có chỗ đứng trong lòng tôi rồi đó.
Người đời dùng danh để phân loại dù loại nào ra loại nào là do họ nghĩ chứ chẳng phải ai cũng nghĩ như họ đâu.
Bạn thấy tôi nói có phải không?
Những Vì Sao Lẻ Loi
Những Vì Sao Lẻ Loi
Vành Khuyên
Tôi ngã vào vòng tay của Châu khi chưa hề biết anh là ai. Là ai theo cái nghĩa có tin cậy được không. Ba mươi mốt tuổi đầu, một người đã từng có hạnh phúc và đau khổ trong tình yêu như tôi, cô đơn vẫn là điều gì đó vô cùng dằn vặt ở lứa tuổi này hay sao ấy .
Tôi đánh bạo đăng báo tìm bạn trên báo Tiền Phong. Chờ mãi, cuối cùng chỉ có một thư hồi âm. Thư đó của Châu, lính Hải Quân Mỹ đang đóng tại San Diego. Thư trả lời từ tôi hăm hở gửi lại, cả tấm hình ăn ảnh nhất tôi có được. Nhận lại được hình của Châu, tôi hơi thất vọng. Anh lùn, mắt trợn, răng thưa. Thôi kệ, có còn hơn không. Tôi vẫn đối xử với Châu bằng tất cả tấm lòng của mình. Ðã cầu trời mà, khi có rồi lại chê bõng, chê beo, thật chả là cái tính của tôi. Tôi còn biết ơn trên, trong lúc lẻ loi cô đơn thế này lại có được tình cảm của Châu nữa cơ đấy.
Một lần, tôi quyết định rời tổ ấm ở Oregon đi Cali một chuyến cho vui. Châu nghe nói mừng lắm, nhanh nhẩu đòi lái xe xuống chỗ tôi định tới Orange County để gặp tôi tại đó. Một công hai chuyện, gặp lại bạn bè cũ , gặp Châu xem người ngợm thật ra sao, tới đâu thì tới, xem ra thì cái thân xác còm cõi của tôi, vừa làm vừa học hơn 5 năm rồi chả còn thiết gì khác trên đời cũng cần một chuyến đi xa như vậy để mà mở mắt. Tôi đã lên đường với nhiều hy vọng.
Thủy, Tuyên, Hào, ba người bạn cũ ra đón tôi. Tay bắt mặt mừng. Ngày còn ở VN, tôi là con bé quê mùa lắm. Nay ra dáng một thiếu nữ, vest này nọ, ăn nói chững chạc, ba người bạn cứ nhìn tôi hết ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác.
Thủy lo lắng " Về nhà tao ở đi, tao ở chung với anh chị, vào phòng tao "
Tôi cướp lời liền " Con quen sống một mình rồi mấy ông, mấy bà, con mướn hotel "
Tôi thêm " Tiền thì không có nhiều, chở dùm con tới chỗ nào hạng xoàng cũng được, con không cần gì cao sang chi, miễn qua đêm an toàn được rồi "
Ðêm đó, các bạn dụ tôi là đã trễ, không mướn được phòng, tôi đành phải về nhà Thủy trọ đêm đó.
Nhà ở Cali vậy mà hủi. Nước mở không chảy, cửa phòng tắm không có then cài, vừa tắm vừa phải coi chừng, tôi đã phát bực. Nghe tiếng cửa mở tôi nhìn ra thì người anh rể của Thủy ngó vào. Tôi tức điên lên.
Ði ra hậm hực , Thủy an ủi " Ổng cận 10 độ lận, không thấy gì đâu "
Tôi ậm ừ như muốn chửi " Không thấy cái đầu mày, tao không quen kiểu đó, mai tao ra ngoài "
Ðêm đó đêm đầu tiên tôi ngủ giấc ngủ không yên. Tôi có cảm giác mình như vừa bị raped, nhục và chán chả còn thiết gì. Tôi mất lòng tin nơi những người bạn, nhất là Thủy dù biết mình vô lý.
Motel tôi ở rất gần với khu Phước Lộc Thọ. Châu tìm được ngay. Gặp tôi, trên tay Châu một nhánh hồng, Châu đưa tận tay tôi trìu mến. Tôi chẳng rung động. Trước giờ thương ai tôi cũng hăng hái lắm, dù chẳng anh nào tặng tôi được một nhành hoa dại, huống chi tới hoa hồng. Thế mà Châu , một nhánh hồng thật đẹp, tôi vẫn dững dưng là sao, mặc dù tôi cảm nhận trong lòng cái rạo rực cho cảm giác bàn tay trong bàn tay và những nụ hôn có thể xảy ra như những lần tôi và Châu đã liên tưởng qua điện thoại.
Sau khi ăn tối xong, cả đám bạn mệt mỏi. Tôi và Châu về motel nghỉ , Châu nằm bên ngoài phòng khách với cái sofa, tôi bên trong với cái giường đôi.
Chuyện gì đã xảy ra tối hôm đó với Châu và tôi. Có ai ngờ là chẳng có gì. Tôi chán ! Nếu là ai trong số người yêu cũ của tôi, tôi sẳn sàng dấn thân trở lại dù biết họ đã có người yêu mới hay đã có vợ. Cô đơn đã dằn vặt tôi tới mức ấy, nhưng với Châu, tại sao không thể được.
Ông Trời dường như đang bắt tội tôi hiểu có lòng thành chưa chắc đã có tình yêu hay sao ấy.
Châu chia tay tôi ngay trưa hôm sau.
Thủy đòi giới thiệu tôi với anh trai Thủy. Tôi từ chối.
Hào ngẩn ngơ, than buồn vì mấy cô gái Cali cao giá quá.
Tuyên lòng vòng với những chỗ gia đình anh dành sẳn qua lời giới thiệu cũng không xong.
Thủy đang có ông mới ly dị vợ theo sát như là hình với bóng. Tôi khuyên nên thôi, Thủy không trả lời. Tôi hiểu đó là niềm vui duy nhất của Thủy lúc này.
Tôi thì chán lắm rồi, về tới Oregon, phone Châu gọi , Châu đề cập thẳng " Anh cần sex , anh muốn gặp em nữa "
Tôi ngớ người, đúng là loạn.
Tôi bỗng bật khóc, khóc cho tôi và cho những người bạn đã gặp. Biết đến bao giờ, bao giờ đây, chúng tôi mới hết là những vì sao lẻ loi ..?
6/03
Vành Khuyên
Tôi ngã vào vòng tay của Châu khi chưa hề biết anh là ai. Là ai theo cái nghĩa có tin cậy được không. Ba mươi mốt tuổi đầu, một người đã từng có hạnh phúc và đau khổ trong tình yêu như tôi, cô đơn vẫn là điều gì đó vô cùng dằn vặt ở lứa tuổi này hay sao ấy .
Tôi đánh bạo đăng báo tìm bạn trên báo Tiền Phong. Chờ mãi, cuối cùng chỉ có một thư hồi âm. Thư đó của Châu, lính Hải Quân Mỹ đang đóng tại San Diego. Thư trả lời từ tôi hăm hở gửi lại, cả tấm hình ăn ảnh nhất tôi có được. Nhận lại được hình của Châu, tôi hơi thất vọng. Anh lùn, mắt trợn, răng thưa. Thôi kệ, có còn hơn không. Tôi vẫn đối xử với Châu bằng tất cả tấm lòng của mình. Ðã cầu trời mà, khi có rồi lại chê bõng, chê beo, thật chả là cái tính của tôi. Tôi còn biết ơn trên, trong lúc lẻ loi cô đơn thế này lại có được tình cảm của Châu nữa cơ đấy.
Một lần, tôi quyết định rời tổ ấm ở Oregon đi Cali một chuyến cho vui. Châu nghe nói mừng lắm, nhanh nhẩu đòi lái xe xuống chỗ tôi định tới Orange County để gặp tôi tại đó. Một công hai chuyện, gặp lại bạn bè cũ , gặp Châu xem người ngợm thật ra sao, tới đâu thì tới, xem ra thì cái thân xác còm cõi của tôi, vừa làm vừa học hơn 5 năm rồi chả còn thiết gì khác trên đời cũng cần một chuyến đi xa như vậy để mà mở mắt. Tôi đã lên đường với nhiều hy vọng.
Thủy, Tuyên, Hào, ba người bạn cũ ra đón tôi. Tay bắt mặt mừng. Ngày còn ở VN, tôi là con bé quê mùa lắm. Nay ra dáng một thiếu nữ, vest này nọ, ăn nói chững chạc, ba người bạn cứ nhìn tôi hết ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác.
Thủy lo lắng " Về nhà tao ở đi, tao ở chung với anh chị, vào phòng tao "
Tôi cướp lời liền " Con quen sống một mình rồi mấy ông, mấy bà, con mướn hotel "
Tôi thêm " Tiền thì không có nhiều, chở dùm con tới chỗ nào hạng xoàng cũng được, con không cần gì cao sang chi, miễn qua đêm an toàn được rồi "
Ðêm đó, các bạn dụ tôi là đã trễ, không mướn được phòng, tôi đành phải về nhà Thủy trọ đêm đó.
Nhà ở Cali vậy mà hủi. Nước mở không chảy, cửa phòng tắm không có then cài, vừa tắm vừa phải coi chừng, tôi đã phát bực. Nghe tiếng cửa mở tôi nhìn ra thì người anh rể của Thủy ngó vào. Tôi tức điên lên.
Ði ra hậm hực , Thủy an ủi " Ổng cận 10 độ lận, không thấy gì đâu "
Tôi ậm ừ như muốn chửi " Không thấy cái đầu mày, tao không quen kiểu đó, mai tao ra ngoài "
Ðêm đó đêm đầu tiên tôi ngủ giấc ngủ không yên. Tôi có cảm giác mình như vừa bị raped, nhục và chán chả còn thiết gì. Tôi mất lòng tin nơi những người bạn, nhất là Thủy dù biết mình vô lý.
Motel tôi ở rất gần với khu Phước Lộc Thọ. Châu tìm được ngay. Gặp tôi, trên tay Châu một nhánh hồng, Châu đưa tận tay tôi trìu mến. Tôi chẳng rung động. Trước giờ thương ai tôi cũng hăng hái lắm, dù chẳng anh nào tặng tôi được một nhành hoa dại, huống chi tới hoa hồng. Thế mà Châu , một nhánh hồng thật đẹp, tôi vẫn dững dưng là sao, mặc dù tôi cảm nhận trong lòng cái rạo rực cho cảm giác bàn tay trong bàn tay và những nụ hôn có thể xảy ra như những lần tôi và Châu đã liên tưởng qua điện thoại.
Sau khi ăn tối xong, cả đám bạn mệt mỏi. Tôi và Châu về motel nghỉ , Châu nằm bên ngoài phòng khách với cái sofa, tôi bên trong với cái giường đôi.
Chuyện gì đã xảy ra tối hôm đó với Châu và tôi. Có ai ngờ là chẳng có gì. Tôi chán ! Nếu là ai trong số người yêu cũ của tôi, tôi sẳn sàng dấn thân trở lại dù biết họ đã có người yêu mới hay đã có vợ. Cô đơn đã dằn vặt tôi tới mức ấy, nhưng với Châu, tại sao không thể được.
Ông Trời dường như đang bắt tội tôi hiểu có lòng thành chưa chắc đã có tình yêu hay sao ấy.
Châu chia tay tôi ngay trưa hôm sau.
Thủy đòi giới thiệu tôi với anh trai Thủy. Tôi từ chối.
Hào ngẩn ngơ, than buồn vì mấy cô gái Cali cao giá quá.
Tuyên lòng vòng với những chỗ gia đình anh dành sẳn qua lời giới thiệu cũng không xong.
Thủy đang có ông mới ly dị vợ theo sát như là hình với bóng. Tôi khuyên nên thôi, Thủy không trả lời. Tôi hiểu đó là niềm vui duy nhất của Thủy lúc này.
Tôi thì chán lắm rồi, về tới Oregon, phone Châu gọi , Châu đề cập thẳng " Anh cần sex , anh muốn gặp em nữa "
Tôi ngớ người, đúng là loạn.
Tôi bỗng bật khóc, khóc cho tôi và cho những người bạn đã gặp. Biết đến bao giờ, bao giờ đây, chúng tôi mới hết là những vì sao lẻ loi ..?
6/03
Thứ Ba, 17 tháng 6, 2008
Thiền Sư Không Khoác Áo
Thiền Sư Không Khoác Áo
Vành Khuyên
Hèn nhất và không còn ai hèn hơn thế nữa
Đi trong đời, tôi sợ những người cứ cố làm nhục tôi
Giá mà biết thòng lọng từ đâu tới
Tôi thề treo lại trước mặt những người đó chẳng phải chơi
Đời thì bức xúc, cứ đẩy đưa tôi vào ngõ tối
Cố làm thiền sư tôi lại hoá ra sư tử nhịn thét gào
Ráng kìm lắm tôi cứ tịnh tâm ngồi tụng
Có tha tôi đâu, đời càng thêm lao đao ...
Nghĩ kiếp trước tôi chắc đã làm gì ghê gớm
Hoặc cướp ai, hoặc chém, giết vô loài
Nên được thể kiếp này tôi trả hết
Dù sống thật lòng, tôi chẳng dám làm rộn ai ..
Thề, nhìn thấy quá nhiều
Lắm lúc ngồi thừ chẳng biết mình là ai.
Vành Khuyên
Hèn nhất và không còn ai hèn hơn thế nữa
Đi trong đời, tôi sợ những người cứ cố làm nhục tôi
Giá mà biết thòng lọng từ đâu tới
Tôi thề treo lại trước mặt những người đó chẳng phải chơi
Đời thì bức xúc, cứ đẩy đưa tôi vào ngõ tối
Cố làm thiền sư tôi lại hoá ra sư tử nhịn thét gào
Ráng kìm lắm tôi cứ tịnh tâm ngồi tụng
Có tha tôi đâu, đời càng thêm lao đao ...
Nghĩ kiếp trước tôi chắc đã làm gì ghê gớm
Hoặc cướp ai, hoặc chém, giết vô loài
Nên được thể kiếp này tôi trả hết
Dù sống thật lòng, tôi chẳng dám làm rộn ai ..
Thề, nhìn thấy quá nhiều
Lắm lúc ngồi thừ chẳng biết mình là ai.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)